Từ Khủng Bố,Tới Cướp Cạn, Trung Cộng Bị Xấu Hổ Trong TVH 2008_Mường Giang.

TÁC PHẨM-TÁC GIẢ - TÁC GIẢ MƯỜNG GIANG
Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                  Image result for the van hoi 2008

Ngày 8-8-2008, Bắc Kinh đã khai mạc kỳ TVH mùa hè lần thứ 25, sau bốn năm dài đợi chờ với nhiều công sức và tiền bạc tiêu phí. Nhưng Tàu Đỏ hiện nay là một nước bị nhân loại coi như kẻ thù chung vì hành động thực dân và bản chất dã man đế quốc, còn dữ dằn gấp trăm ngàn lần Mông Cổ, Hung Nô, Quốc Xã Đức, Phát Xít Ý, Quân Phiệt Nhật và đàn anh Liên Sô trước đây. Bởi vậy ngay ngày đầu tiên 24-3-2008 làm lễ ‘ Rước đuốc khai mạc TVH 2008 ‘ tại Vận động trường Olympia (Hy Lạp) thì đã xảy ra các vụ xô xát, chống đối và biểu tình tầy chay lần thế vận hội này do Trung Cộng tổ chức.

Từ đó tới ngày khai mạc qua cuộc rước đuốc Olympic về Bắc Kinh, hầu như không có lúc nào yên ổn cho dù tới tại bất cứ một địa phương nào, kể cả thiên đàng xã nghĩa VC. Nguyên do vì các dân tộc Miến Điện, Tân Cương, Mông Cổ, Tây Tạng kể cả Người Việt trong và ngoài nước đang bừng bừng sát khí đứng dậy chống Tàu đỏ xâm lăng cướp đất đai của họ tại Hoang Sa, Trường Sa, Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu, Nội Mông.. Làn sóng chống đối đế quốc đỏ càng lúc càng gia tăng, kể cả nước Úc cũng phẩn nộ trước thái độ ngang ngược hống hách của giặc Tàu. Tóm lại những ngày khai diễn TVH tại Bắc Kinh từ 8-8-2008, Trung Cộng đã tự làm xấu mặt mình trước công luận thế giới, dù rằng đã hết sức che đậy và bịt miệng các nạn nhân !

Năm 1896, lần đầu tiên một Thế Vận Hội Mùa Hè ( Olympic),được tổ chức vô cùng trọng thể tại kinh đô của nước Hy lạp (Greece) là thành phố Athens. Đai Hội năm đó kéo dài trong 10 ngày, nhằm vào tháng 4 dương lịch, tuy là mùa hè nhưng thời tiết lại trở nên giá băng cóng buốt bất chợt, một hiện tượng tréo cẳng ngỏng, chưa từng thấy xảy ra tại bán đảo Balkan. Trong lần đó, chỉ có 13 nước tham dự với 311 Nam vận động viên (không có nữ) nhưng ngoài nước chủ nhà là Hy Lạp, số còn lại của các nước tới tham dự, hầu hết là sinh viên, học sinh. Họ đến để du ngoạn hơn là tranh tài chiếm huy chương, đạt kỷ lục.

Theo nội quy, thì cứ bốn năm một lần, thế vận hội lại được tổ chức tại bất kỳ quốc gia nào, có đủ điều kiện đăng cai nhưng do hoàn cảnh loạn lạc của hai kỳ thế chiến (1914-1918 và 1939-1945), nên từ năm đầu tiên 1896-2008, đã có tất cả 26 lấn tổ chức , ngoại trừ các năm 1916, 1940 và 1944 bị hủy bỏ.

Ngoài ra, còn có Thế Vận Hội Mùa Đông bắt đầu từ năm 1924, cũng được tổ chức bốn năm một lần và cùng năm với Thế Vận Hội Mùa Hè nhưng chỉ thi đấu các môn thể thao mùa đông như Khúc Cổn Cầu, Trượt Tuyết và các môn thể thao diễn ra trên băng .

Sau Thế Vận Hôi thứ 16 được tổ chức tại thành phố Albertville, Pháp Quốc vào năm 1992, đã có sự thay đổi, do quyết định của Ủy Ban Thế vận Hội Quốc Tế (POC). Theo đó, thì Thế vận Hội Mùa Đông được tổ chức trước Thế vận hội Mùa Hè hai năm. Như vậy, vào năm 1994, Thế Vận Hội Mùa Đông lần thứ 17, được tổ chức tại thành phố Lillelhammer của Na Uy. Còn ThếÀ vận Hôi Mùa Hè lần thứ 22, được tổ chức năm 1996 tại thành phố Atlanta, Hoa Kỳ.

Sáng ngày 13-8-2004, Thế Vận Hội Mùa Hè lần thứ 24, đã được long trọng khai mạc tại Thủ Đô Athens, Hy Lạp, trước sự hiện diện của 70.000 khán giả. Chương trình được hơn 4 tỷ người trên hoàn cầu, theo dõi qua màn ảnh truyền hình trực tiếp , dưới sự trình diễn của 9000 nam nữ nghệ sĩ. . Kỳ thế vận hội này có sự tham dự của 200 quốc gia, trong số này có Việt Nam, Bắc Hàn, A Phú Hãn và Iraq. Năm đó số lương Vận Động Viên rất đông đảo nhưng nhiều nhất vẫn là Phái Đoàn Thể Thao của Hoa Kỳ. Có 16.000 nam và 5500 nữ lực sĩ, ngoài ra còn 2000 phóng viên, ký giả, cùng với một số lương nhân viên Khách Sạn, Kỹ thuật , An Ninh, Cảnh Sát kể cả Quân Đội.. rất đông đảo, nhằm phục vụ và bảo vệ những ngày Đại Hội được tốt đep, thành công theo mong ước của tất cả mọi người.

Tóm lại trong 25 lần Thế vận Hội Mùa Hè tính đến năm 2008, đã có không biết bao nhiêu điều bất hạnh đã xảy ra, mà tai tiếng nhất là vụ khủng bố táo bạo , do 8 người Palestine nhắm vào Đoàn Lực Sĩ Do Thái, tham dự Thế vận Hội Mùa Hè, ngày 5-9-1972 tại Thành Phố Munich của Tây Đưc.. Kết quả 9 con tin Do Thái bị giết, đồng thời 5 tên khủng bố Palestine, trong số 8 người, cũng bị Đơn Vị Đặc Nhiệm Tây Đức bắn hạ. Bi kịch thảm sát trên được bít kín, không một phe nào tiết lộ, ngay cả Thủ Lãnh tổ chức ‘ Tháng tư đen’ của người Palestine là Aboulyad, cũng không mở miệng một lời, cho đến khi bị ám sát chết năm 1991. Thêm vào đó, còn có không biết bao nhiêu lủng củng nội bộ, khiến cho Tổ Chức Thế vận Hội bị tai tiếng và phê phán, làm mất đi phần nào Ý Nghĩa cao quý, của mục tiêu là Hướng dẫn Nhân Loại trên đường, tìm về Chân, Thiện, Mỹ. Nhưng dù thế nào chăng nữa, suốt 100 năm thế vận, cũng đã có không biết bao nhiêu thiên tài nam nữ lực sĩ, đã đạt được những thành tích, gương sáng lừng lẫy, làm rạng danh tinh thần Olympic, mà tiền nhân đã khai phóng từ năm 1896.

1-HY LẠP VÀ PHONG TRÀO OLYMPIC :

Hy Lap hiện nay có diện tích là 50.944 sq.ml hay 131.945 km2, nằm kế Thổ, Albanie, Nam Tư, Lỗ mã Ni.. trên Địa Trung Hải. Dân số tính đến năm 2004 là 9.983.000 người, theo chính thống giáo hay Thiên Chúa Giáo phương đông, là một dân tộc có nền văn minh tối cổ, ngang hàng với La Mã, Ai Cập, Trung Hoa và Ấn Độ. Thành phố Athens hiện nay, nằm trong danh sách đen , cùng với các thành phố Mexico City (Mễ Tây Cơ), Calculta (Ấn Độ), Le Caire (Ai Cập) và Los Angeles (Hoa Kỳ), là những đia phương bị ô nhiễm nhất hoàn cầu. Nguyên nhân bê bối trên, là do sự gia tăng dân số quá nhanh chóng, thành hỗn loạn. Thêm vào đó là sự xây cất vô trật tự, cùng với khối lượng xe cộ tràn ngập phố phường, khiến cho những thẩm quyền và cơ quan an ninh, không biết làm sao giải quyết. Do tình trạng trên, người Hy Lạp sống tại thủ đô, đã phát sinh ra từ ngữ ‘ Nefos’ có nghĩa ‘Đám Mây‘ , khiến cho xứ sở khai sinh ra phong trào Olympic, càng ngày càng mất dần những biểu tượng thân thương của một thời hoa mộng như cây Olive, biển Egeé, đền Acropole cũng như Sophocle.. đều bị bụi thời gian tàn phá một cách tận tuyệt.

Athens và Pireé là hai thành phố lớn nhất hiện nay của Hy Lạp, dù chỉ chiếm một diện tích có 1,03 % của đất nước nhưng có trên 5 triệu người sinh sống và tập trung hơn 50 % tài nguyên cả nước. Sự tập trung khủng khiếp này, khiến cho văn hào Marcel Proust của Hy Lạp ( 1871-1922), viết trong tác phẩm nổi tiếng ‘ Một Mùa Đông của Hy Lạp ‘ nhận xét rằng thành phố Athens đã tàn phá Hy Lạp mà không cho lại gì hết. Ngoài ra, tại Hy Lạp hay nói riêng Athens, chỉ có những người giàu, mới có khă năng kiếm cho mình, một chỗ để an giấc nghìn thu, dù rằng thời gian làm bạn với đất chỉ có 3 năm, sau đó lại di chuyển và lần cuối được nằm yên trong các hộp nhỏ bằng kim loại, xếp thứ tự y chang những hộp thư, tại các nhà bưu điện bên Hoa Kỳ.

Theo sử liệu, ta biết phong trào thể thao đã phát sinh tại Hy Lạp rất sớm, cách đây hơn 2000 năm. Do tình trạng chiến tranh xảy ra triền miên khắp nước, nên tinh thần thượng võ đã làm phát sinh phong trào thể thao, thật ra chỉ là sự rèn luyện cơ thể, giống như một thái độ thường trực gắn bó với mọi người. Ngày nay vẫn còn những tác phẩm điêu khắc, mô tả những cuộc thi đấu điền kinh của các lực sĩ . Thêm vào đó là các công trình kiến trúc xây dựng , dành cho thể thao có trước Chúa Giáng Sinh hằng mấy trăm năm, nay vẫn còn tồn tại như sân vận động, trường thi đấu.. công trình nào cũng rất đồ xộ, nghệ thuật và giá trị tuyệt vời.

Do trên khắp Hy Lạp luôn có những cuộc so tài thể thao nhưng qui mô và trọng thể hơn hết, vẫn là những đại hội thể thao được tổ chức tại thành phố nhỏ Olympia, nằm sát rặng Olympus cao 9.570 ft hay 2917 m. Thành phố này hiện nay dân chúng vẫn thưa thớt nhưng cứ bốn năm một lần, khi thế giới tổ chức thế vận hội mùa hè, có hằng vạn người trong nước kéo về tham gia và chiêm bái thần Zeus, mấy nghìn năm qua được thờ kính trong ngôi đền cổ kính và tượng thần thì được đúc bằng vàng khối với ngà voi.

Về nhân vật đầu tiên khởi xướng phong trào thi đua tại Olympia, cũng có rất nhiều truyền thuyết và thần thoại nhưng chung quy vẫn bắt nguồn từ những lễ hội dân gian, cúng được mùa với những cuộc thi tài giúp vui, dần dần trở thành các cuộc so tài qui mô mà niên lịch đầu tiên được ghi nhận vào năm 776 trước tây lịch. Dựa vào tài liệu còn lại, ta biết thuở đó, điều kiện tham dự đại hội thể thao rất khắc khe, cấm nông dân, thợ thuyền và những người nô lệ không được tham dự.

Nói chung người được tham dự thể thao, ngoài là dân hy Lạp, còn phải nằm trong các tầng lớp cao trong xã hội, có cả trí thức, khoa bảng và quân đội. Đặc biệt, thời gian có đại hội Olympic, cũng là thời kỳ hưu chiến giữa các phe phái trong nước. Điều này cho thấy ý nghĩa cao cả của thể thao là hòa bình. Thời kỳ cực thịnh của Olympic từ năm 600-449 trước Tây Lịch. Những năm này, đế quốc Ba Tư xâm chiếm Hy Lạp, nhà cầm quyền dựa vào đó, kêu gọi dân chúng trong nước, phát huy phong trào thể thao, vừa rèn luyện cơ thể, cũng như quân sự, để xông pha chông trả kẻ thù.

Vào thế kỷ thứ II trước tây lịch, Hy Lạp có nội loạn nên bị đế quốc La Mã đánh bại và trở thành một thuộc địa của đế quốc này. Các Hoàng Đế La Mã đã chiếm đoạt hầu như tất cả những phương tiện thể theo từ Olympic , đem về thành Roma. Do trên lần Đại Hội thể thao thứ 175, vào năm 80 trước TL, đã tổ chức tại La Mã. Tại Hy Lạp vào năm ấy, chỉ còn cuộc thi chạy bộ của các thiếu nhi mà thôi. Tóm lại, nhũng cuộc thi đấu thể thao dưới thời Cổ Hy Lạp gọi chung là Đại Hội Olympic, hoàn toàn mang ý nghĩa tôn giáo, tín ngưỡng, lễ hội, có tính cách xã hội hơn là những cuộc thi đua thể thao đúng ý nghĩa . Trong suốt thời gian bị đô hộ, cũng có vài vị Hoàng Đế La Mã quan tâm tới Thế Vận Hội như Aphucoste (30 Tr.TL-14 Sau Tl), Noron (54-68 Sau TL) nhưng tới thời Nữ Hoàng Theodore, vào năm 394 sau TL, đã ra lệnh cấm tuyệt thi đấu thể thao. Do trên phong trào Thế Vận Hội Olympic, đã chìm sâu vào giấc trầm kha, cùng với đất nước Hy Lạp suy thoái suốt 1500 năm , tính từ ngày ấy.

Nam Tước Pie De Cubertanh là người đầu tiên , đã vực dậy phong trào thế vận hội, đồng thời thổi một luồng gió mới , khi ông đề xướng những ý tưởng mới mẻ, đầy nhân đạo, công bằng và trên hết là mở rộng cánh cửa vận động trường, để đón nhận tất cả các lực sĩ khắp năm châu, bất cứ ai có đủ điều kiện giao đấu, mà không cần phải phân biệt đối xử, nam hay nữ, giàu nghèo, màu da và tôn giáo.

Chính cuộc nói chuyện của ông trước sinh viên của Trường Đại Học Sorbon tại Paris, Pháp Quốc vào năm 1892, đã khai sinh ra Thế Vận Hội Olympic Quốc Tế, gọi tắt là IOC, có sự tham dự cuả 79 Liên Đoàn Thể Thao cũng như các Trường Đại Học, của 13 quốc gia ban đầu tại Âu Châu, gồm Pháp, Hy Lạp, Anh, Nga, Áo, Bỉ, Tây Ban Nha, Hòa Lan, Ý, Thụy Điển , Boheme và Hung Gia Lợi. Kết quả các cuộc hội nghị, được công bố chính thức vào ngày 23-6-1894, quyết định phục hồi Thế vận Hội Olympic, thống nhất các Liên Đoàn Thể Thao Thế Giới, ban hành những nguyên tắc cũng như thể lệ căn bản cho các cuộc tranh tài, đồng thời thành lập một Ủy Ban Điều Hành và Lãnh Đạo,

Thế vận Hội Quốc Tế, lúc ban đầu gồm 15 Uỷ Viên, đại diện cho 13 nước tham dự. Cũng kể từ lần thi đấu đầu tiên năm 1896 tại Athens, tới năm 2004 cũng tại thành phố này, Thế vận Hội Olympic đã liên tục tổ chức được 29 lần Thế vận Hội Mùa Hè, nhưng chỉ có 26 lần (2012) tiến hành tốt đẹp. Ba Đại Hội 1916, 1940 và 1944 bị bãi bỏ vì thế chiến 1 và 2. Cũng do hoàn cảnh chiến tranh, nên Ủy Ban Thế vận Hội , chỉ nhóm họp được 16 lần, mà phiên họp thứ 9, cũng là phiên cuối cùng, vào năm 1930 tại Bá Linh (Đức), rồi bị gián đoạn suốt 43 năm , cho tới 1973, đại hội lần thứ 10 của Uỷ Ban Thế vận Hội Quốc Tế, mới tái nhóm tại thành phố Vacna của nước cọng sản Hung Gia Lợi.

Ngày nay, mục tiêu của phong trào Thế vận Olympic, ngoài sự so tài của các nam nữ lực sĩ, còn là cơ hội để mọi người phát huy mọi lãnh vực, phục vụ cho phong trào Olympic, bao gồm văn học nghệ thuật, tâm lý và sinh học.. Do các cải tổ đáp ứng được nhu cầu, cho nên phong trào thể thao đã bành trướng thật mạnh mẽ như được mang vào đôi hia bảy dặm, kể từ sau thế chiến thứ 2 chấm dứt năm 1945.

Tóm lại, Thế Vận Hội Olympic quốc tế ngày nay, là sự đoàn kết giữa các nước trên thế giới, sự phối hợp chặt chẽ giữa Chính Phủ và người dân trong nước và trên hết là mục đích chung của Ba tổ Chức Thể Thao gồm : Ủy Ban Olympic Quốc Tế (IOC), Ủy Ban Olympic Quốc Gia (NOC) và các Liên Đoàn Thể Thao Quốc Tế ( IFC). Ba tổ chức này hình thành Một Ủy Ban Hỗn Hợp và do Vị Chủ Tịch của IOC chủ tọa trong mọi đại hội quốc tế. Hơn 100 năm qua, nhờ thể thao, mà các quốc gia thù nghịch, đã gần cảm thộng được, khi đứng dưới ngọn cờ Thế Vận Hội, mà điển hình là Nam và Bắc Hàn, qua các kỳ Thế vận Hội , được tổ chức tại Hán Thành, Atlanta, Sidney và Hy Lạp.

Theo tài liệu, từ năm 1896 tới 2004, Uỷ Ban Olympic thế giới có 7 chủ tịch, gồm Démetrius Vikélas ( 1835-1908) người Hy Lạp, Nam tước Pieere de Coubertin (1863-1937) người Pháp, Bá tước Herri De Baillet Latour , mất năm 1942 người Bỉ, Sigfris Edstrom (1870-) người Thụy Điển, Avery Brundage (1887-1975) người Mỹ, Huân tước Lord Killanin (1914) người Ích Lan và Dương nhiệm Chủ tịch Juan Antonio Samaransh, người Tây Ban Nha.

Riêng Lá Cờ Thế Vận Hội, được biết do Nam tưóc Pierre de Coubertin là người đưa ra sáng kiến thực hiện, có hình chữ nhật màu trắng, ở giữa có 5 vòng tròn liên kết, với 5 vòng khác nhau, được chấp nhận năm 1913 và xuất hiện lần đầu tại Đại Hội Thế vận Paris năm 1914 nhưng tới năm 1920, mới được chính thức thừa nhận. Năm màu khác nhau của 5 vòng tròn trên lá cờ , là biểu tượng thống nhất trong phong trào thể thao thế giới của năm châu.

Về phần thưởng, trước đây ở Cổ Hy Lạp, các lực sĩ thắng cuộc , thường được thưỏng tài vật hay nô lệ và một vòng hoa nguyệt quế, đội trên đầu. Bắt đầu từ năm 1896, tại Thế vận Hội Thứ 1-Athens, mới có huy chương nhưng chỉ là BẠC. Về sau có thêm huy chương Vàng, Đồng là phần thưởng duy nhất của Uy Ban Thế vận Hội . Ngoài ra, các lực sĩ thắng cuộc thi đấu, còn nhận thêm phần thưởng khác tại quốc gia của họ Về hình thức, từ năm 1896-1920 giống nhau nhưng bắt đầu từ năm 1928, các huy chương được thiết kế trên mặt chính, hình Nữ Thần Chiến Thắng ‘ NIKE’ và có dây đeo cổ , từ năm 1960 tới nay.

2- THẾ VẬN HỘI OLYMPIC TỪ 1896-2004 :

Thành phố Olympia là quê hương ngàn đời của các cuộc so tài thể thao thời Cổ Hy Lạp. Đây chỉ là một thành phố nhỏ , nằm về phía tây bắc bán đảo Poteponere của Hy Lạp, giữa thung lũng rặng Olympia, nơi giao lưu của hai con sông Cloden và Anphia. Từ ngàn xưa, người ta đã xây dựng về phía đông thành phố, ngay trên bờ sông Anphia, một vận động trường bằng đá hoa cương, có tới 50.000 chỗ ngồi. Ngoài ra còn có một Viện Bảo Tàng, trong đó có một quả tạ, nặng 143,5 kg, trên có ghi tên Lực Sĩ Hy Lạp là Bibon., sống trong thế kỷ VI trước Tây Lịch.

Năm 490 trước TL, Ba Tư xua hơn 100.000 quân và 60.000 chiến hạm, vượt biển Egié, đổ bộ vào bình nguyên Marathon nhưng bị Hy Lạp đánh bại tan tành. Hoàng Đế Mintiat ra lệnh cho một viên tướng tên Philipit, chạy bộ về kinh đô Athens , cách xa chiến trường tới 200 km, để báo tin chiến thắng. Nhưng Philipit dù cố gắng ngày đêm, đến độ quần áo tơi tả, cũng chỉ tới được giữa quảng trường Olympia, sau khi vượt qua một khoảng đường dài 42,195 km , thì ngã lăn ra chết vì kiệt sức. Từ đó, để kỷ niệm chiến thắng, người Hy Lạp cổ đã chọn Olympia làm điạ điểm thi đấu thể thao và đem môn chạy Marathon vào chương trình thi đấu nhưng vẫn luôn giữ đúng con số 42, 195 km.

Với người Cổ Hy Lạp, ngọn lửa hồng được xem như là một biểu tượng , nói lên vẽ đẹp của tâm hồn cao thượng của con người, là khả năng phát huy mọi cảm hứng, tư tưởng của nhân loại. Do trên phong trào Olympic từ ngàn xưa , đã dùng ngọn lửa thiêng , để kích thích tinh thần thi đấu của các lực sĩ.

Tháng 5-1934, Chủ tịch Uỷ Ban TVH Bá Linh năm 1936 là Theodore Lenon, đề nghị lấy ngọn đuốc, được thắp sáng trên đỉnh núi Olympic, Hy Lạp , rồi chuyền tay vận chuyển tới tận nơi tổ chức Đại Hội . Ngày 20-7-1936, một lực sĩ Hy Lạp tên Constantine , lần đầu tiên trong lịch sử Thế vận Hội Olympic, cùng các lực sĩ khác đã chuyền tay nhau , chuyển ngọn đuốc thiêng , suốt 12 ngày đêm, qua tay 3075 người, trên con đường từ Athens tới Bá Linh-Đức Quốc.

- NHỮNG KỶ LỤC VỀ RƯỚC ĐUỐC :

Trong lịch sử tổ chức Thế vận Hội, chưa bao giờ có một cuộc rước đuốc nào, lại phải trải qua một đoạn đường dai nhiêu khê và lên thác xuống ghềnh , như cuộc rước đuốc tại Đại Hội Thế Vận Sydney, vào ngày 10-5-2000, do 850 lực sĩ Hy Lạp , chuyền tay chuyển ngọn đưốc trong vòng 11 ngày, từ Olympia tới thủ đô Athens. Rồi hành trình lại tiếp tục trên đoạn đường 17.000 km, xuyên qua 13 quốc gia, tới bờ Thái Bình Dương. Ngày 22-5-2000, đuốc tới đảo Guam ( Hoa Kỳ) và 7-6-2000 có mặt tại Tân Tây Lan. Ngày 8-6-2000, đưốc vào Úc và đi xuyên qua tất cả các Tiểu bang với hành trình 27.000 cây số, trong vòng 100 ngày, do 11.000 người chuyền tay , chuyển đuốc tới Sydney. Kỷ lục trên , đã vượt xa Thế Vận Hội 1996 tại Atlanta, khi hành trình rước đuốc chỉ dài 24.135 km, xuyên qua 2 quốc gia và mất 84 ngày.

Trước khi khai mạc Đại Hội Thế Vận 2004 vào tháng 8 năm nay tại Athens, ban tổ chức đã cử hành nghi thức thắp ngọn đuốc thiêng , ngay tại thánh địa Olympia, Hy Lạp. Nữ diễn viên Thalia Prolopiou, được chọn thủ vai Tu Sĩ, đã dùng một gương phẳng phản chiếu mặt trời, thắp lên ngọn lửa , biểu tượng của Vị Thần Thái Dương Apollo, vào ngày 24-4-2004, ngay tại Ngôi Đền thờ Thần . Tới ngày 4-6-2004, đuốc Thế vận từ Olympia, được rước qua 34 quốc gia, hành trình dài 78.000 km, trước khi trở lại đấu trường Athens-Hy Lạp.

- ĐẠI HỘI THẾ VẬN TỪ 1896-2004 :

+ TVH lần 1 tại Athens-Hy Lạp : khai diễn từ 6/4/1896-15/4/2004, có 13 nước tham dự với 195 nam lực sĩ , dự đấu 9 môn thể thao.

+ TVH lần 2 tại Paris ố Pháp : Khai diễn vào năm 1900, được đánh giá là một trong những đại hội thể thao thế giới vô cùng tồi tệ. Nguyên do vì thời gian khai diễn thế vận hội lại trùng hợp với cuộc triển lãm quốc tế, cũng đang diễn ra tại kinh đô ánh sáng. Mặt khác vì còn quá mới mẻ, nên Ủy Ban Tổ Chức không đủ kinh nghiệm , khiến cho vấn đề thi đấu thật khó khăn, chẳng hạn như thi bơi lội , không phải trong hồ bơi mà là dòng sông Seine, nước vừa bẩn lại chảy xiết, khiến cho thành tích đạt được không đáng ca tụng, vì nhờ sức nước chảy xuôi.

+ TVH lần 3 vào năm 1904, tại thành phố S.Louis thuộc tiểu bang Missouri, Hoa Kỳ. Do thông tin lúc ấy quá nghèo nàn, nên mọi người không có ân tượng tốt về đất Mỹ, bởi vậy chỉ có 12 quốc gia tham dự mà thôi. Kết quả Hoa Kỳ đứng hạng nhất, với 244 huy chương đủ loại (78 vàng), thứ 2 là Đức , còn Canada thứ ba. Đại Hội kỳ này cũng thất bại như lần 2 tại Paris, vì lúc đó người Mỹ cũng đang có Hội Chợ kỷ niệm 100 năm, người Pháp bán vùng Louisiana cho Hoa Kỳ.

+TVH lần 4 năm 1908 tại Roma nhưng bất thành vì núi lửa Vésuve bất thần hoạt động trở lại năm 1906. Do trên, đại hội phải dời sang Luân Đôn. Dịp này , hai kẻ tử thù Anh-Mỹ gặp nhau, nên đã có nhiều rắc rối nhưng nhờ vậy, lại thu hút được mọi người tới tham dự.

+ TVH lần 5 vào năm 1912 tại Stockholm ố Thụy Điển, được đánh giá là thành công và hoàn mỹ, nhờ tài tổ chức của nước chủ nhà. Lần này cũng xảy ra xung đột giữa hai đội Liên Xô và Phần Lan, vì nước này từ năm 1809 bị Nga cưỡng chiếm và đô hộ.

+ TVH lần 6 năm 1916 bị bỏ vì thế chiến thứ 1(1914-1918)

+ TVH lần 7 năm 1920 tại Antwerp ố Bỉ , do ảnh hưởng của chiến tranh, nên buồn bã và thưa vắng. Với các nước Đồng Minh thắng trận, kể cả Hoa Kỳ cũng mệt mỏi. Riêng các nước bại trận trong trục như Phổ (Đức), Hung, Bảo Gia Lợi và Thổ Nhỉ Kỳ không được mời tham dự. Đặc biệt là Liên Xô cũng không cho bén mãn đến, nguyên do là nước này đang bị nhân loại nguyền rủa, là đã xuất cảng ‘ chủ nghĩa sát nhân, vô thần ‘ để tiêu diệt thế giới. Sự kiện nhục nhã này kéo dài tới năm 1952, Liên Xô mới được Thế Vận Hội cho phép tham dự trở lại.

Tuy nhiên, trong kỳ thế vận 1920, có một biến cố đặc biệt, đó là sự tham sự thi đấu đông đảo của các nữ lực sĩ. ( nam : 2543 người, nữ : 64 người ) và cũng là lần đầu tiên có một phái đoàn nữ lực sĩ Hoa Kỳ, dự thi môn bơi lội và nhảy cầu. Thật vậy, lần đầu không có nữ, lần 2 năm 1900 chỉ có 11 người dự thi môn golf và quần vợt, lần 3 năm 1904 chỉ có 8 người thi môn bắn cung, lần 4 năm 1908 có 36 nữ thi nhiều môn..

+ TVH lần 8 tại Paris-Pháp năm 1924 : có nhiều người tham dự hơn, nên được coi là thành công so với những lần trước. Lần này có 44 nước tham dự với 3092 nam nữ lực sĩ và 60.000 khán giả.

+ TVH lần 9 tại Amsterdam-Hà Lan năm 1928 : Bùng lên phong trào chống phụ nữ tham dự thi đấu thể thao, nhất là các môn thi điền kinh như chây 800m, cử ta. Dù vậy, năm đó 290 nữ lực sĩ và 2724 nam. Tuy nhiên phụ nữ bị cấm thi môn chạy 800 m, cho tới TVH 1960 mới được thi trở lại.

+ TVH lần 10 tại Los Angeles-Hoa Kỳ năm 1932, xem như là thất bại vì thế giới kể cả Mỹ đang điêu đứng trong cuôc suy thoái kinh tế năm 1932. Trong kỳ này có 1281 nam và 127 lực sĩ của 37 quốc gia tham dự.

+ TVH lần 11 tại Berlin ố Đức năm 1936 : Vì thấy Hitler có âm mưu tuyên truyền chủ nghĩa phát xít hơn là phát huy tinh thần thể thao, nên các nước đòi tẩy chay. Cuối cùng thấy Mỹ gửi 384 lực sĩ tới thi đấu, nên các nước khác cũng hùa theo. Trong kỳ thế vận này, nhờ những phát minh tiến bộ kỹ thuật ngành vô tuyến, nên thông tin thế vận đưộc quảng bá nhanh chóng khắp năm châu. Kết quả Đức đoạt nhiều huy chương nhất, Mỷ đứng nhì .

+ TVH lần 12 năm 1940 và TVH lần 13 năm 1944 bị bãi bỏ vì Thế chiến 2 (1939-1945).

+ TVH lần 14 năm 1948 tại Luân Đôn- Anh quốc : Diễn ra trong cảnh điêu tàn sau cuộc chiến, nhà cửa phưởng phố cầu cống còn nguyên vết bom đạn. Do thiếu ngân sách, nên chính phủ phải mượn trại lính Anh, để làm làng thế vận. Tuy nhiên do ăn mừng chiến tranh đã chấm dứt, kỳ này lại có rất nhiều người tham dự.

+ TVH lần 15 năm 1952 tại Helsinki- Phần Lan : kỳ này có phái đoàn Liên Xô tham dự nhưng chỉ được xếp hạng 7, còn đoàn Hoa Kỳ vẫn đứng đầu về số huy chương đạt được.

+ TVH lần 16 năm 1956 tại Melbourne-Úc, bắt đầu cuộc chạy đua của Hoa Kỳ và Liên Xô, để dành tiếng vang nhưng Mỹ thì giàu vô tận, còn Nga thì chỉ mượn đầu heo nấu cháo, cho nên kết quả năm 1990 đã cạn nguồn và sụp đổ, đó là chuyện đời biết đâu mà mò. Trong kỳ này, phái đoàn Liên Xô đứng 1, Mỹ hạng nhì.

+ TVH lần 17 năm 1960 tại La Mã-Ý Đại Lợi : Được mọi người ngợi khen vì lịch sự, đẹp và thánh thiện. Dịp này, hãng truyền hình CBS của Hoa Kỳ đã chính thức trở thành vua truyền thông, khi từng giờ phút đem hình ảnh các trận thi đấu tại vận động trường, quảng bá khăp năm châu. Riêng truyền hình Eurovision chỉ phát hình tới các nước Âu Châu mà thôi.

+ TVH lần 18 năm 1964 tại Tokyo-Nhật Bản : Để thu hút thế giới, chính phủ Nhật đã tiêu hơn 3 tỷ mỷ kim. Điều này cho thấy nhờ Mỹ giúp đỡ tận tình, nước Nhật đã phục hồi mọi mặt đáng kính nể.

+ TVH lần 19 năm 1968 tại Mexico : trong lúc tại Miền Nam, Việt Cộng lợi dụng ngày tết thiêng liêng để tắm máu đồng bào vô tội, nhất là ở Huế chôn người tập thể, thì mấy ngày trước khi có TVH, chính phủ Mễ Tây Cơ cũng cho quân đội tàn sát người nghèo, biểu tình vì bị cúp trợ cấp, để lấy tiền lo đại hội thể thao. Rồi khi bế mạc, Mỹ đen và Mỹ trắng lại đánh nhau trước khán đài khi nhận huy chương.

+ TVH lần 20 tại Munich-Tây Đức : Lần này lại đổ máu ngay trong làng thế vận. Vào ngày thứ 11, một toán đạc công 8 người Palestine, xông vào khu dành riêng cho Do Thái, bắt đi 9 lực sĩ. Và lấy đó làm áp lực bắt chính phủ nước này phải thả hết các tù binh của nhóm Tháng Tư Đen. Giữa lúc còn đô co, thì chính phủ Tây Đức đã hốt trọn ổ . Kết quả, 9 con tin Do Thái chết rụi cùng với tên khủng bố Palestine. Có điều đến nay, không ai biết là các lực sĩ Do Thái lúc đó, do ai giết ?

+ TVH lần 21 năm 1976 tại Montréal-Gia Nã Đại : Là một thất bại ê chề về tài chánh, nguyên do vì muốn giữ an ninh trong những ngày đại hội, chính phủ đã bỏ hơn 100 triệu mỹ kim để lo gìn giữ với hơn 16,000 người gồm nhân viên, cảnh sát kể cả quân đội. Tiếp đó là vụ đại hội bị 24 nước Phi Châu tẩy chay, nguyên do họ đòi trục xuất Tân Tây Lan ra khỏi Thế vận Hội, vì nước này đã giao lưu thể thao với Nam Phi, là quốc gia đang bị thế giới trừng phạt vì chính sách kỳ thị chủng tộc. Do làm ăn lỗ lã trên, tới nay thành phố Montréal vẫn chưa trả xong món nợ 1,5 tỷ rưỡi đô la năm nào. Nam Phi đã bị Ủy Ban TVH cấm cửa từ năm 1948.

+TVH lần thứ 22 tại Mạc Tư Khoa-Liên Xô năm 1980 : Coi nhu thất bại hoàn toàn vì bị 61 nước tẩy chay, vì lúc đó nước này đang xâm lăng A Phú Hãn. Do một mình một chợ, nên hầu hết huy chương đều giao cho người Nga vì không ai tranh dành.

+ TVH lần 23 tại Los Angeles-Hoa Kỳ năm 1984 : Dù bị LX và 13 đàn em trả đũa, nhưng kỳ này nhờ giao khoán cho tư bản tổ chức, nên TVH đã lời được 225 triệu,đô la, còn hãng truyền hình ABC Mỹ thì thu được 435 triệu tiền quảng cáo.

+ TVH lần 24 tại Hán Thành-Nam Hàn năm 1988 : Kỳ này ngoài các thành tích thể thao đạt được, chương trình còn lồng thêm tiết mục quảng cáo thời trang, bởi nữ lực sỉ Florence Griffith Joyner, với ba huy chương vàng về môn chạy bộ 100m, 200m và 400m, qua những bộ quần áo được thiết kế lạ mắt, cùng 10 ngón tay dài nhọn sơn đủ màu sắc sặc sở. Nhưng kỳ này cũng có chuyện đáng buồn, là nam lực sĩ cử tạ Ben Johnson của Canada, bị đòi lại huy chương vàng môn chạy bộ 100 m, vì sử dụng Doping ‘ thuốc kích thích’. Ngoài ra còn có 9 lực sĩ môn cử tạ, cũng dính và bị đuổi về nước.

+ TVH lần 25 tai Barcelone-Tây Ban Nha năm 1992 : Đánh dấu sự hốt bạc của các thành phố được giấy phép tổ chức. Đại hội thể thao kỳ này, có nhiều nét đặc biệt, đó là sự đế quốc Liên Xô đã tan rã nhưng tại TVH, 15 nước Cộng Hòa và Nga vẫn thi đấu chung dưới ngọn cờ thể thao. Nam Phi được phép thi đấu vì đã từ bỏ chế độ kỳ thị chủng tộc. Riêng Đức giờ đã thống nhất, nên chỉ có một phái đoàn và đoàn lưc sĩ nam nữ Trung Cộng, bắt đầu vào sân chơi của nhà giàu, thay Nga quăng tiền ra cửa sổ.. để chuẩn bị sập tiệm.

+ TVH lần thứ 26 tại Atlanta-Hoa Kỳ năm 1996 : Đánh dấu 100 năm tổ chức thi dấu thể thao. Năm 1896, lần thứ 1 tổ chức tại Athens chỉ tốn 475.000 mỹ kim, thì năm 1996 mất 1,7 tỷ đô la. Đại hội diễn ra trong 17 ngày, có 15.000 lực sĩ của 197 nước tham dự, với 2 triệu khán giả có mặt tại chỗ và 3,5 tỉ người theo dõi trên truyền hình. Đại Hội đã sử dụng 40.000 công nhân mọi ngành, đem phúc lợi cho thành phố Atlanta 4 tỷ đô la , từ mọi nguồn thu nhập. Trong kỳ này, nhiều nước Á , Phi dành được nhiều huy chương vàng như Syrie, Burandi, Iran, Nam Hàn,Bắc Cao, Nhật Bản, Trung Cộng. Tệ nhất là Ấn Độ, chỉ có 1 huy chương đồng về quần vợt nam và là huy chương duy nhất trong 100 năm thế vận hội. Các nước Costa Rica, Ecuador cũng chiếm được huy chương và dĩ nhiên, với một lực lượng hùng hậu, hơn 700 lực sĩ, Hoa Kỳ đã đứng đầu về số huy chương , thứ 2 là Nga, thứ 3 là Đức , Trung Cộng đứng thứ 4, Nam Hàn thứ 10 và Nhật Bổn thứ 14.

+ TVH lần thứ 27 tại Sydney-Úc Đại Lợi năm 2000 : Khai mạc tối 15-9 trước hằng trăm ngàn khán giả có mặt , nữ lực sĩ thổ dân Úc là Cathy Freeman, vô địch thế giới về môn chạy bộ nữ, đã châm ngọn lửa thiêng mang về từ đỉnh Olympic-Hy Lạp vào đài lửa tại vận động trường. Kỳ này có 198 quốc gia tham dự với 12.500 nam nữ lực sĩ và 6000 nhà báo. Tất cả thi đấu trong 16 ngày với 28 môn thể thao và phái đoàn lực sĩ Hoa Kỳ vẫn chiếm được nhiều huy chương nhất.

3 - NHỮNG CHUYỆN BÊN LỀ THẾ VẬN ÍT NGƯÒI BIẾT :

+ THẾ VẬN HỘI LÀ SÂN CHƠI CỦA NGƯỜI GIÀU :

Theo những bật mí động trời từ Los Angeles Times và Industry Magazine năm 2000, thì kể từ ngày Thế Vận Hội được vực dậy tại vân động trường Athens năm 1896 bởi Nam tước người Pháp là Coubertin tới nay, thì ý nghĩa ban đầu của nó, càng lúc càng lu mờ : nguyên nhân cũng chỉ vì TIỀN và có bàn tay của người giàu chen vào. Cũng nhờ những tiết lộ này, ta biết được sự Ủy Ban Thế vận Hội (IOC) hằng năm đều có tài trợ cho tất cả các nước hội viên (có Việt Cộng Xã Nghĩa), dù giàu hay nghèo, số tiền từ 40.000-90.000 đô la, để dành cho sự phát huy bộ môn thể thao. Riêng các lực sĩ tham dự Thế vận Hội, năm 1996 được phát mỗi người 800 đô la. Năm 2000 tăng lên 1200/1 người, dĩ nhiên những nước có đông người tham dự như Hoa Kỳ, Trung Cộng, Nga.. thì ôm nhiều bạc hơn. Riêng tại Xã nghĩa VC, không biết số tiền trợ cấp của Uỷ Ban TVH có được dùng để lo cho chuyện thể thao hay không ? còn các nam nữ lực sĩ tham dự TVH có nhận đủ tiền theo tiêu chuẩn quốc tế ? hay , chuyên đó biết đâu mà mò.

Nhiều năm qua, cái được gọi là Uỷ Ban Thế vận Hội (IOC) bị lắm tai tiếng và phản đối từ mọi phía. Họ cho là những người nắm quyền quá già nua, phe nhóm, kỳ thị nam nữ và nhất là chỉ nhắm mắt chạy theo những người giàu. Điều này cũng chẳng có gì ngạc nhiên, vì đây là một tổ chức quyền lực và giàu có nhất thế giới, qua lợi nhuận có từ những hợp đồng béo bở với các nhà tài trợ, doanh nghiệp và nhất là giới truyền thông. Tóm lại Uỷ Ban TVH ngày nay không phải đơn thuần là một tổ chức để phát huy tinh thần thể thao, mà là một Siêu Công Ty Liên Quốc giàu sụ, cho nên những người trong cuộc, không ai muốn làm mích lòng những ông hủ nhà giàu.

Một phát hiên mới của báo chí, đã làm đau lòng những lực sĩ, khi tại những bức vách đá cẩm thạch trong bảo tàng viện, dành vinh danh những nam nữ lực sĩ, thì Uỷ Ban lại dành những chỗ trang trọng và sáng sủa nhất để ca tụng hơn 50 công ty, đã tặng cho họ tiền triệu như NBC, Samsung, Coca-Cola.. Mức thu nhập hiện thời của Uỷ Ban TVH, theo báo chí , hơn 900 triệu đô la/1 năm và đây cũng là những bí mật tuyệt đối, người ngoài khó lòng biết tới, dù năm 2000, một phóng viên của tờ Los Angeles Times được cho coi, theo yêu cầu. Dĩ nhiên Hoa Kỳ và các công ty của họ, đã được chia ngọt xẻ bùi, thì cứ ngậm miệng hưởng lợi, báo chí có phanh phui, chẳng qua cũng là màn lấy giải thưa che mắt thánh, nhằm nhò gì.

Nói chung, cách đây hơn thế kỷ, người ta chưa hề nghĩ tới chuyện lợi nhuận trong lãnh vực thể thao. Bằng chứng là đài BBC Luân Đôn, chỉ trả cho Uỷ Ban Thế Vận có 3000 đo la, để dược quyền tường thuật suốt mùa thi đấu. Món tiền tuy tượng trung nhưng cũng là căn bản về một khái niêm bản quyền của truyền hình. Chính Peter Ueberoth, một thương gia người Mỹ tại California, đã đặt viên đá đầu tiên, kinh doanh Thế vận Hội năm 1984 tại Los Angeles, bằng hình thức ‘ Bán Bản Quyền Truyền Hình’ , cũng như kéo theo ‘ Quảng Cáo’ bám theo truyền hình, qua chương trình Thế Vận Hội. Đây cũng là một cơ hội đổi đời qua thể thao. Sự đăng quang của các nam nữ lực sĩ trúng tuyển, sẽ là con dường giàu sang tuyệt đỉnh. Cho nên muốn vậy, phải có tiền, có phương tiện , để đạt tới mức tài nghệ thượng thừa, một điều không bao giờ giới nghèo làm được kể cả Mỹ, trừ phi có thánh tích.

Tại Hoa Kỳ, muốn vào Đại Học không phải là chuyện dễ, vì lệ phí rất cao. Ta thấy trong đoàn nam nữ lực sĩ Hoa Kỳ, về môn điền kinh , chạy bộ, nhảy xa, các đội bóng rổ, bóng chuyền, đa số là các lực sĩ da đen. Họ là những người gặp được thánh tích, đi vào đại học , qua cửa thể thao, như là một phép lạ trong xã hội tiền .

+ KHÔNG CÒN CHỖ ĐỨNG CHO NHỮNG TÊN CÔN ĐỒ :

Càng ngày, mọi người càng mến mộ những ngôi sao thể thao lịch sự và thánh thiện. Những quảng cáo gọi là ‘ Fair Play ‘ nay đã vào bóng tối, thời thượng . Nắm được thời cơ và tâm lý người tiêu thụ, các công ty luôn mời gọi những tài danh thể thao gương mẫu, giúp họ quảng cáo sản phẩm của mình.

Tháng 12-1996, tuần báo Forbe của Mỹ, đã tiên phong đem những thói hư tật xấu của một số cao thủ thể thao Hoa Kỳ, lên diễn đàn mổ xẻ Nhà báo đã dựa vào quảng cáo của hãng giày Vila, trên truyền hình, để mở hồ sơ của Laimbeer, một tên côn đồ nổi tiếng , trong giới bóng rổ Mỹ : ‘ đánh người bằng cùi chỏ, đá móc lén, chưởi nhiếc trọng tài và hành hung nhà báo, hãng truyền hình.. ’ ’ Tóm lại nhờ tất cả những thói hư xấu đó, mà bấy lâu nay đượng sự hốt bạc qua quảng cáo, truyền hình. Từ năm 1996, ‘ Fiar Play’ đã trở thành mốt thời thượng trong giới thể thao, vì nhờ nó mà người ta hốt bạc. Nhưng chuyện gì cũng phải kết thúc, huống là chuyện xấu, dù ở Mỹ. Cho nên sau đó, tự nhiên những cao thủ như Dennis Rodman , Charles Barkley.. những kẻ nổi tiếng chơi xấu trong nghề bóng rổ Mỹ, cũng bị chìm xuống đồng thời với Michael Jordan và nhất là O.J.Simpson, qua nghi án ‘ giết vợ’. Rồi thì Kodak và Pepsi cũng xấu hổ lây, khi họ trót lỡ chọn thần tượng ‘ Mike Tyson’ chuyên gia đánh vợ, hiếp dâm và cắn tai đối thủ tại võ đài.

Tóm lại nước Mỹ dù gì chăng nửa cũng là một siêu cường, người Mỹ lịch sự và dân chủ, cho nên không có một lý do gì dung túng bọn côn đồ, đã và đang múa may quay cuồng làm ứa gan thiên hạ, tại bất cứ một lãnh vực nào kể cả báo chí, ca nhạc.

Thế Vận Hội lần thứ 28, đã chính thức khai mạc vào lúc 17 giờ 45 giờ quốc tế, ngày 13-8-2004 tại Thủ Đô Athens của Hy Lạp. Năm nay có 202 nước tham dự với 10.000 nam nữ lực sĩ. Ngọn lửa thiêng từ Olympia, sau khi diễn hành khắp ngủ đại châu, đã trở lại vận động trường. Đặc biệt trong ngày khai mạc, trên hàng ghế danh dự, có gia đình Thủ Tứớng Anh Tony Blair và Cựu Tổng Thống Hoa Kỳ G.Bush cùng với công chúa Anh Anne. Mặt khác, chuyện liên quan tới TVH cũng vừa được đài BBC Luân Đôn phanh phui rằng là, Ủy Ban TVH tham nhũng, bán phiếu cho quốc gia mình (Anh), được tổ chức TVH năm 2012 tại Luân Đôn. Ngoài ra, trong thời gian giao đấu , nhiều lực sĩ vì sử dụng thuốc kích thích, đã bị lấy lại huy chương vàng và đuổi về nước như Robert Fazeka của Hung và Irina Kornhanenko của Nga. Tóm lại, Hoa Kỳ vẫn dẫn dầu với 88 huy chương đủ loại, Nga thứ hai (68) và Trung Cộng thứ 3 (57).

4 - THẾ VẬN HỘI BẮC KINH 2008 : SỰ NHỤC NHÃ CỦA TÀU ĐỎ TRƯỚC CÔNG LUẬN THẾ GIỚI QUA VIỆC XÂM LĂNG KHỦNG BỐ TÂY TẠNG :

Một biến cố lớn đã xảy ra vào ngày 10-3-2008 tại Tây Tạng và những vùng đất khắp thế giới có người Tây Tạng tị nạn CS, đã không ngớt lôi cuốn sự chú ý của năm châu, khi dân tộc này bị Tàu đỏ đàn áp bắn giết dã man tại thủ đô Lhasa và các tỉnh khắp Hoa lục có người Tạng cư ngụ. Nhân dịp này báo chí Trung Cộng cũng tấn công Đức Đạt Ma Lạt Ma thứ 14, vị lãnh đạo tinh thần và thế tục của người Tạng hiện nay, vì cho rằng chính Ngài đã tổ chức các cuộc bạo động khắp nơi, với mục đích phá hoại Thế Vận Hội tại Bắc Kinh vào ngày 8-8-2008.

Vào ngày 24-3-2008, Trung Cộng và Ủy ban Thế vận Olympic đã tổ chức buổi lễ rước đuốc thế vận lần thứ 25, sẽ khai mạc vào tháng 8-2008 tại Bắc Kinh. Nhưng buổi lễ trên đã bị nhiều người xâm nhập được vào bên trong vận động trường Olympic (Hy Lạp) , phản đối tẩy chay trước đám đông quan khách có mặt tại chổ, qua việc trương một tấm vải đen có vẽ hình 5 chếc còng số 8 kết hợp như 5 vòng tròn biểu tượng của TVH. Mặc dù người trương bảng đen đó đã bị cảnh sát Hy Lạp bắt giự, nhưng hành động can đảm trên đã làm cho Trung Cộng mất mặt với thế giới vì tin tức được các đài TV loan tải rộng rãi, kể cả tại Hoa Lục.

Cũng tại đây, còn có hơn 100 người ủng hộ cuộc đấu tranh đòi độc lập của Tây Tạng. Họ mặc áo thun trắng kẻ nhiều hàng chữ chống Tàu đỏ. Còn các sinh viên Tây Tạng thì bằng đủ mọi cách ngăn chận cuộc rước đuốc trong thành phố Olympic. để chuyển về Bắc Kinh vào ngày 31-3-2008 . Đuốc này dự trù sẽ đi qua 21 thành phố khắp thế giới, trong số này có Sài Gòn vào ngày 29-4-2008.

Đuốc và Đại Hội Thế Vận chưa thành hình nhưng hầu như khắp nơi đều lên tiếng chóng đối kẻ sát nhân, tên đế quốc đỏ bạo tan dã man của thế kỷ XXI. Trong khi đó nhiều vị nguyên thủ quốc gia khắp các nơi trên thế giới cũng đã lên tiếng phản đối tẩy chay như Đức, Slovakhia, Czech. Còn Tổng thống Pháp thì đang xét lại.. Nhưng dữ dội nhất vẫn là người Úc đã vô cùng căm phẩn trước hành động ngang ngược thiếu lễ độ, khi Tàu đòi đem quân vào Canberra ngày 24-4-2008 để báo vệ ngọn đuốc máu của chúng đi ngang qua đây.

Tình hình trước mắt và sự chống đối càng lúc càng dữ dội của Tây Tạng, Tân Cương cũng như người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới, đã làm cho Trung Công mất mặt và mất ăn mất ngủ. Đây là bài học lịch sử của nhân loại từng dành cho các đế quốc thực dân mọi thời. Người Tàu cũng đã từng là nạn nhân của các đế quốc da trắng, Nhật.. cớ sao không lấy đó làm bài học xử thế, lại cố tình đi vào ngỏ cụt, để tự mình chuốc lấy sự tan vở trong tương lai như Sô Viết đã hứng chịu vào cuối thế kỷ XX.

Cũng liên quan tới TVH, từ năm 1980 Việt Cộng đã tham gia thế vận hội, nguyên do , chắc là để nhận tiền trợ cấp của Uỷ Ban Thế vận Hội, cũng như tiền chi phí cho các lực sĩ . Năm 1996 tại TVH Atlanta-Hoa Kỳ, có 6 lực sĩ tham dự. Năm 2004, VC cho đi đông hơn, có 26 lực sĩ và 10 huấn luyện viên. Dĩ nhiên ai cũng muốn cho quốc gia mình thắng cuộc, để vinh dự lây nhưng với VC thì mục đích không phải là vậy. Hảy nghe nữ lực sĩ Vũ Bích Hương, người tham dự TVH 1996 tâm sự ‘ dù mang tiếng là thi đấu, nhưng khoảng cách tài nghệ quá xa, chúng tôi tới để có mặt và học kinh nghiêm’

Thì ra phái đoàn thể thao của VN đến vận động trường quốc tế, mục đích chỉ để khoe LA’CỜ MÁU’ với thiên hạ năm châu, nhưng cờ VC và cờ Trung Cộng đâu có khác nhau mấy, làm như vậy, chắc để chứng tỏ rằng VN giờ chỉ là một tỉnh của người Tàu. Những điều trông thấy càng đau đớn hồn -/-

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO :

- Tin tức từ tuần báo Forture

- VOA news và Người Việt

- BBC Worldwide

- Réponse à Tout

- Los Angeles Timse

- The Industry Standart Magazine

Xóm Cồn Hạ Uy Di

Tháng 1-2017

MƯỜNG GIANG

Share

scroll back to top