DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Giới thiệu sách mới của Chu Tất Tiến: 40 năm Người Việt trên đất Mỹ

E-mail Print

 

Cuốn sách "40 năm Người Việt trên đất Mỹ" đã được thai nghén nhiều năm, qua các cuộc phỏng vấn những người đi trước và người đi sau, dưới các phương diện: tỵ nạn, vượt biên, bảo lãnh, và H.O. Sách trình bầy về những thành công hay thất bại của người Việt trên đất Mỹ trên mọi phương diện: quân đội, mỹ thuật., văn hóa, chính trị, và võ thuật.

Ngoài ra, còn hơn 40 bùt ký về sinh hoạt của người Viêt trên đất Mỹ cùng một số truyện ngắn trong phần phụ lục.

Sách dầy 345 trang, chữ 11. Ấn phí là $15.00. Sẽ bán tại Hội Chợ Tết Sinh Viên, Costa Mesa vào các ngày mùng 5,6,và 7 Tết, Sau đó, sẽ bán tại ngày HÁT CHO MÙA XUÂN, do nhóm HƯƠNG THỜI GIAN tổ chức tại VNCR, đường Moran St, thành phố Westminster, CA vào lúc 6 giờ ngày thứ Bẩy 27 tháng 2 năm 2016.

Hoặc quý vị có thê gửi chi phiếu mua sách về địa chỉ:

Tien Chu, 1220 W. Hemlock Way, #110, Santa Ana, CA 92707. Xin kèm theo cước phí.

Trích: 3.NGƯỜI VIỆT “NĂM BỜ OĂN”.

Thật đấy, nói “Người Việt Năm Bờ Oăn” không sai tí nào! Hồi Tư tôi còn ở quê, đọc thư bạn bè, bà con từ Mỹ gửi về, cứ tả oán là “Câm, Què, Đui, Điếc”, không biết nói tiếng Anh là câm, không biết đi xe là què, không biết chữ là đui, không nghe được gì là điếc. Mỹ gọi thì chỉ biết “Dét, Sơ”, lâu lâu nói lộn thành “Nô, Sơ!”, ngoài ra thì vất vả, cực khổ lắm. Thế nhưng khi qua Mỹ theo diện “hát ô”, thì Tư tôi tá hỏa tam tinh, vì thấy hoàn toàn ngược lại những gì mình nghe khi trước.

Người Việt mình, sau 15 năm tái định cư, đã trở thành Năm Bờ Oăn hết rồi! Cứ đi chợ thì biết liền, các bà vô chợ lục tung tất cả trái cây, rau củ của người ta lên mà lựa tan nát, coi cuộc đời cứ như củ khoai ấy. Có những thùng Lê ngon, giá cao, đã để trong hộp giấy đàng hoàng, và dán chữ “Xin đừng lựa”, khác với các quả lê để trong thùng gỗ, các ông bà Năm Bờ Oăn cứ tỉnh bơ, nhặt trong chồng hộp giấy ấy, quả nào to nhất, ngon nhất thì cho vào hộp mình, rồi tàn tàn ra tính tiền, để mặc đống quả kém kém chút chút kia nằm tụm năm, tụm ba, ngơ ngác. Túi cam cũng thế, mặc dù tính tiền theo túi, các bà cũng tháo giây cột miệng túi ra, lựa cho đã rồi cột dây lại, coi như không có gì xẩy ra. Lại còn chỉ cho nhau mánh lựa cam ngon nữa chứ! Lựa trái làm rớt lỏng chỏng dưới đất, thi lấy chân đá vào gậm, đôi khi cũng chả thèm đá cho bẩn chân. Mấy vị mua cá nhờ chợ làm giùm cũng ít khi nói lời cảm ơn với người đã giúp gọt vẩy, rửa ruột. Vài vị khác thì lựa cho đã, đưa người làm rồi bỏ đi luôn, không thèm trở lại, để những túi cá đã làm sạch sẽ rồi nằm chơi vơi trên quầy cá. Ra tới chỗ tính tiền, thì chỉ toàn thấy những bộ mặt của người tính tiền trông như đưa đám. Không thấy có nụ cười nào cả. Người tính tiền cứ lầm lầm lì lì làm việc, khiến người mua cũng tiếc một lời cám ơn. Chả ai cám ơn ai! Ai cũng Năm bờ Oăn mà! Xấu hổ nhất là có một bà 65-70 gì đó, dấu có mỗi con dao nhỏ vào trong túi đeo, tưởng không ai thấy, nhưng ra đến quầy tính tiền, cô bé nói nhỏ nhẹ: “Bác ơi! Bác mở cái ví ra, trả lại con dao cho chợ. Cháu không muốn gọi cảnh sát. Có mấy đồng mà bác bị bắt thì xui quá!” Bà kia bẽn lẽn móc túi đeo ra, lấy con dao để trên quầy rồi chuồn thẳng.

Còn cái nạn dành chỗ đậu xe nữa. Có lần, Tư tôi đến chợ Mỹ, đang đứng chờ một chiếc xe ra để đậu xe mình vào, có “xi-nhan” đàng hoàng, chờ khi chiếc xe trong de ra ngoài rồi, mừng húm đang tính gài số quẹo vô, chợt một chiếc xe khác phóng vèo tới, quẹo gắt một cái, thắng cái “két”. Tư tôi tức quá, tính “sổ nho chùm” cho bõ ghét, thì thấy cửa xe mở, một bà Năm Bờ Oăn bước xuống, mặc đồ bộ trắng muốt, nhìn thấy rõ đồ đạc bên trong, tay lại cắp cái nón lá! Tư tôi ngồi như trời trồng luôn. Thiệt! Coi nước Mỹ này y hệt cái củ khoai tây... Mặc áo ngủ đi chợ Mỹ! Lại cắp nón lá đặc trưng của người Việt nữa chứ! Hết biết luôn! Lúc ấy, nếu có ai hỏi tôi là người giống gì, chắc Tư tôi sẽ nói tôi là người Nhật! Không dám nhận cùng giòng giống Tiên Rồng nữa..

Rồi còn vụ giả đụng xe, để lấy tiền bồi thường nữa.Hồi mới sang, Tư tôi một lần bị tá hỏa tam tinh khi đang rề rề xe vào chỗ quẹo trái ở Bolsa, thì vù một cái, một chiếc xe cù lũ sỉ ào qua mặt, thắng cái rét trước mặt mình ngay tại chỗ quẹo. Hết hồn hết vía, Tư tôi thắng gấp, bẻ tay lái đâm vào con lươn “ình” một cái, miệng rủa thầm “thằng nào chết bầm” chơi mình, tí nữa thì đụng đít nó, là bảo hiểm tăng… Sau này, hỏi ra, mới biết đó là trò của mấy trự Năm Bờ Oăn, không chịu đi làm gì cả, cứ lái cái xe cà là tàng, rồi tìm cách cho xe khác đụng đít để ăn tiền bảo hiểm. Vụ này xẩy ra nhiều lắm, làm các hãng bảo hiểm cứ thấy dân Mít bị đụng, nhất là thấy trên xe có mấy trự choai choai, thì điều tra rất kỹ. Nhưng nghe nói, trời không dung cái trò gian lận này, một Tổ Sư chuyên dàn xếp cho bị đụng đã bị một cú quá cỡ thợ mộc, chiếc xe dúm lại như đàn accordion, mấy mạng trên xe về chầu trời hết, nên từ đó, bớt các vụ dàn dựng. Khoảng giữa thập niên 90, có tới hơn 20 văn phòng Luật Sư ở Nam California bị bố ráp, bắt nhốt một số, tịch thu bằng, vì gian lận bảo hiểm. Trước đó, thì có hai đợt bố ráp về Y Khoa, môt lần cũng hơn chục vị Bác Sĩ bị mời về “đồn công an” làm việc, một đợt cũng hơn 20 cái Pharmacy bị đóng cửa. Các ông bà Bác Sĩ, Dược Sĩ mà chưa thuộc câu “Lương Y như Từ Mẫu” đều phải phạt tiền lên đến bạc triệu mới thoát nạn “tủ ờ”.

Người ta nói cộng đồng Việt hải ngoại là nơi “gió tanh, mưa máu” đúng thiệt. Cũng vì ai cũng cho mình là nhất thiên hạ, nên mỗi lần bầu bán chức chưởng gì đó, ở bất cứ tiểu bang nào, là các thứ vũ khí độc hại bay đầy trời. Từ truyền đơn, đến đài phát thanh, đến báo lá cải.. Mấy tên tay sai cộng sản nằm vùng cũng có báo tuần, lợi dụng cơ hội, là nhấy vô ăn có, thế là không gian bị nhiễm độc, người người nhức đầu, mệt mỏi, lánh xa mấy công tác cứu dân, cứu nước. Ai cũng sợ bị dính loại thuốc độc vô hình này, nên các hoạt động cộng đồng dần dần bị thu hẹp ở những nơi làm việc, nhưng điều tréo cẳng ngỗng là các hoạt động ấy lại nở ra tại các phòng tập thể dục gọi là “spa” ở gần Thủ Đô Tị Nạn.

Tại các hồ nước nóng, trong các phòng xông hơi, xông nước, các trự phê bình chính trị cứ ào ào tuôn ra hàng tràng lý luận, gọi mọi người đều là “thằng, con” hết. Từ Tổng Thống đến Bộ Trưởng, Dân Biểu, Nghị Sĩ… đều được gọi thẳng cẳng là “thằng, con” hết. Vì tiếng Việt bị vặn “volume” hết cỡ, nên người Mỹ từ từ lảng đi, dần dần trong mấy cái “spa” gần Bolsa chỉ thấy các vị Năm Bờ Oăn chiếm đóng. Nhất là tại chỗ máy chạy bộ, người ta đang lẳng lặng đứng chờ tới phiên, thì khi một cái máy vừa trống, một vị nữ lưu phe ta, vèo một cái phóng vô chiếm ngay, rồi nhét nút tai bằng hai cái máy nghe, tỉnh bơ đạp đạp trước mắt tức tối của những người khác. Đã có lần, Tư tôi thấy hai vị cãi lộn, rồi vị đứng dưới kéo giật vị đứng trên té sấp mặt xuống đất. Security phải mời cả hai vị ra ngoài. Một lần khác, Tư tôi đang tập đạp xe, bỗng nghe tiếng hét chói tai, khủng khiếp ở chỗ “Treadmill” bèn chạy lại, thấy một bà cùng quê với mình đang gào hãi hùng, chỉ vì bị trật chân, nên lọt chân vào giữa cái khe hở của tấm cao su và khung sắt. Mấy anh Security cuống quýt tìm cách kéo chân bà ra, mà vì bà la khiếp đảm quá, không ai dám đụng tới chân bà. Mãi sau, có một anh gan lì cứ nắm chân bà mà lôi ra, mặc kệ bà gào thét kinh người, như heo bị thọc tiết vậy.

Thời buổi thay đổi, “Lady first”, nên quý bà bây giờ bạo dạn quá. Khi đi ăn tiệc cưới ở nhà hàng thì nhồm nhoàm như người đói bẩy ngày, gắp lấy gắp để. Đĩa tôm hùm vừa mang ra, là bà lấy đũa của mình ra khoắng, lật tung đĩa lên mà tìm miếng nạc, khiến không ai ăn được nữa. Gắp cho mình rồi lựa cho chồng, thế là hết miếng ngon. Tiệc cưới chưa xong, đã vội kêu “Tu gô đi!” rồi mang về lủng lẳng hai tay mấy gói. Vấn đề ăn uống này cũng lan tới các buổi họp trịnh trọng. Tư tôi đã chứng kiến môt buổi ra mắt sách đau khổ. Tác giả mua sẵn những hộp nhựa, mỗi hộp là một phần cơm nhẹ để trên bàn dài gần cửa. Chương trình chưa xong, tác giả chưa ký sách, thì các vị Năm bờ Oăn đã ẵm nhẹ hết bàn ăn rồi tửng tửng ra xe, trên tay ba bốn bịch.. làm tác giả đứng chới với, vừa cười vừa khóc giữa cái phòng trống không với đống sách cô đơn.

Lại nói về các nhà hàng ăn cũng đặc biệt hơn người. Có chủ nhà hàng ở gần khu Thủ Đô Tị Nạn thu hết tiền Tip của nhân viên, là những người tị nạn kém may mắn. Có ông chủ nhà hàng ngay góc Bôn Sa, tiếp khách bằng khuôn mặt lạnh như tiền, giống như nhà vừa có đám ma, ai hỏi thêm chút rau, chút giá thì tỏ vẻ khó chịu, y hệt mấy tiệm “phở chửi ở Hà Nội”. Đặc biệt nữa là thịt gà trong phở gà ở đây, thay vì để miếng chặt vừa phải như các tiệm khác, lại thái nhỏ, xắt lát như thái thịt bò, trông thấy chán, vậy mà người mình cũng cứ nhẫn nhục đến ăn. Một anh bạn phóng viên mới đến ăn lần đầu, muốn kiếm chuyện nói chơi: “Hôm nay ăn ngon, tôi về quảng cáo giùm cho bạn bè đến ăn.” Ông Chủ “chửi” kia lầm lì nói: “Tôi không cần quảng cáo! Ai đến ăn thì đến, không thì thôi.” Ông bạn ký giả kia đớ lưỡi. Kỳ thiệt đó! Có lẽ ông chủ ở đây cũng là một Năm Bờ Oăn, ai thích ăn đồ của ông thì cứ lại, không cần chiều khách.

Nói về thái độ thân thiện, Tư tôi mới thấy người mình Nhất đủ thứ, coi trời bằng vung thiệt. Có những vị nổi tiếng không thích bắt tay thiên hạ, mà chỉ đưa ra năm trái chuối mềm nhũn, sắp thối cho người khác nắm trong khi lại đưa mắt nhìn ra xa, suy tư, không cần nhìn mặt người bắt tay mình…Tư tôi khâm phục quá! Thế mới đúng là Dân Việt Thành Công chứ! Phải có bộ dạng thế mới là Năm Bờ Oăn! Chứ còn bắt tay chặt chẽ thì xuống giá mất!

Chả thế mà trên diễn đàn, đa số các vị gửi bài lên Net, đều coi thiên hạ là những củ khoai ngu ngốc cả. Tha hồ mà bình loạn! Không cần kính trọng ai! Cứ chửi tá lả! Rồi phê bình lịch sử dưới cặp mắt của những anh chị Cầu Ông Lãnh, nghĩa là muốn áp đặt ý kiến của mình vào bất cứ giai đoạn nào, bất cứ nhân vật nào cũng được, ai viết khác ý là đập tơi bời, bằng cả tiếng Đan Mạch nữa!

Thiệt đáng nể cho dân Việt ta trên mọi phương diện! Ở cái xứ tự do, nên tha hồ xưng danh “nổ” ầm ĩ. Các vị chuyên viên nắn bóp, châm cứu mà tự xưng là Bác Sĩ, dụ ngon dỗ ngọt thiên hạ mua cao đơn hoàn tán, trị bá bệnh luôn! Chỉ mấy viên bột tròn tròn, pha trộn thuốc Tây, mà chữa đủ thứ, từ ung thư đến bao tử, từ cao mỡ đến cao máu, đến đau nhức phong thấp, tim mạch và cả làm đẹp ra nữa. Gần đây, sau vụ Sữa Ong Chúa bị bể, lại có vụ bán “tế bào gốc” để làm đẹp! Rẻ hề! Tuy người nghe đôi khi thắc mắc là lấy đâu ra tế bào gốc nhiều thế và rẻ thế, nhưng có lẽ vì tin rằng người mình luôn Năm Bờ Oăn, nên lại tin theo. Nhất là lại nghe nói chắc chắn rằng “Thuốc này đã được FDA chấp thuận”, nên mua ào ào làm giầu cho mấy Vị Bác Sĩ mà Hải Thượng Lãn Ông cũng có lẽ phải gọi bằng Sư Phụ!

Thôi, thì được thế thì cũng mừng cho dân tộc ta, tiến nhanh, tiến mạnh hơn các sắc dân khác cũng ngụ cư trên đất Mỹ này. Sang sau mà khá hơn người cũ thì đó là điềm tốt. Chúc mừng! Chúc mừng! Chỉ xin một điều là đừng có tiến nhanh lên giai cấp lừa đảo, lưu manh, gạt gẫm đồng hương, gà què ăn quẩn cối xay, thì xấu hổ lây cho cả cộng đồng Việt trên toàn thế giới.

Người Viêt mình, thật ra là dân tộc anh hùng thứ thiệt, có thể nói là môt dân tộc Á Châu nổi tiếng trên thế giới về nhiều thứ, như trong cuộc chiến 1975, cả thế giới đã nhìn về Viêt Nam như môt tấm gương chiến đấu dũng cảm trước áp lực của hai thế lực làm khuynh đảo thế giới: khối Tự Do và khối Cộng Sản. Tuy nhỏ bé, đất chật người đông, mà vẫn oai hùng chiến đấu làm cho đồng minh cảm phục. Sau khi di tản qua Mỹ, và một số quốc gia khác, người Việt mình càng làm cho thế giới nể phục hơn với những cá nhân xuất sắc trên mọi lãnh vực. Nhiều nhân vật nổi tiếng về mọi phương diện đã được thế giới ca tụng: phi hành gia Trịnh Xuân Thuận, Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh cũng như nhiều Tiến Sĩ làm việc cho NASA, những cố vấn đặc biệt của Tổng Thống là người Việt Nam, một vị Tướng trong quân lực Hoa Kỳ và nhiều Đại Tá đang chờ lên Tướng…Nếu tính cả các quốc gia khác, người ta sẽ giật mình vì có một người Việt di tản được Nữ Hoàng Anh bổ nhậm làm Thống Đốc, tại Canada, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đang làm cho quốc gia này ngạc nhiên vì khả năng chính trị của ông.. Nhiều, nhiều lắm những người Việt “năm bờ oăn” thứ thiệt, cho nên khi viết về những tấm gương xấu mà người mình lộ ra trên xứ người, tác giả nào cũng phải run tay vì khó viết lắm. Tuy nhiên, nếu không dám lật mặt trái của người mình ra để những ai làm chuyện xấu có cơ hội nhìn lại việc làm của mình mà sửa chữa, thì những tác giả .. rụt rè đó lại là kẻ có tội với dân tộc. Người xưa nói: “Thấy người làm trái mà không sửa thì là làm trái. Thấy việc phải mà không làm cũng là làm trái.”

Vì thế mới có những chuyện dài lẩm cẩm như trong cuốn sách này…Có những độc giả thấm nhuần câu ngạn ngữ: “Đẹp tốt phô ra, xấu xa đậy lại” thì coi việc mang những vấn đề không tốt này ra để mổ xẻ cũng giống như việc “Người mình lại đi “nói xấu” người mình! Vạch áo cho người xem lưng!”

Thật ra không phải vậy đâu, muốn trở thành “Năm Bờ Oăn” thứ thiệt thì phải nhìn vào tấm gương soi của mình để thấy điều gì nên tránh và điều chi nên sửa lại cho tốt hơn. Vậy mới là dân Năm Bờ Oăn chứ! 

Chu Tất Tiến 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT