DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Phương Tôn – 8.3-Ngày Quốc tế Phụ nữ: Hoa hay Nữ Quyền?.

E-mail Print

                  “Chúng ta hãy xóa bỏ ngày 8.3, ngày hạ thấp phụ nữ này! Và hãy tạo ra 365 ngày phụ nữ mỗi năm cho mọi người, phụ nữ và nam giới.” -Alice Schwarzer, nhà tranh đấu nữ quyền-

Do vô tình không để ý, vào một buổi sáng ngày 8.3 khi còn  mắt nhắm mắt mở, vào FB tôi phân vân tự hỏi: “Hôm nay là ngày “Bà Mẹ” hay là “ngày Valentin”?” vì chỉ thấy hoa tràn ngập, chị em ai nấy hớn hở, miệng cười tươi như … hoa. Xoay qua mở meo, lại thấy meo của một nữ doanh nhân khoe đang chụp với lẵng hoa tươi rói do nhân viên gửi tặng. Hỏi vì sao được nhận lẵng hoa? thế là có một bài giáo huấn vì đầu óc quê mùa, hôm nay là ngày 8.3, ngày Quốc tế Phụ nữ, không tặng hoa cho phụ nữ thì không còn gì để nói nữa!

Tặng hoa cho phụ nữ, theo tôi, nếu có điều kiện (nhưng tôi lại không có điều kiện) thì các ông nên tặng hoa phụ nữ mỗi ngày trong năm. Đặc biệt các ngày “Bà Mẹ” hay là “ngày Valentin” lại phải tặng gấp mười. Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao các bà các cô lại hân hoan hãnh diện khi được dẫn đi ăn, cà phê với những bó hoa không thể đẹp hơn vào ngày “Quốc tế Phụ nữ”?

Đây là ngày lịch sử, là một ngày hành động chính trị mà phụ nữ đã bỏ biết bao mồ hôi, nước mắt và ngay cả thân mạng để giành được quyền bỏ phiếu, được đối xử công bằng trong công việc và các thành tựu quan trọng khác chứ không phải là ngày để khen ngợi phụ nữ về việc làm vợ của h

                                                      

                                                                                                                MELBOURNE, AUSTRALIA – March 8, 201ì 

Nếu hiểu lịch sử về ngày này cũng như nhìn lại tình trạng nữ quyền ngày hôm nay, sau hơn 100 năm, tôi nghĩ phụ nữ không có lý do để mừng vui, nhận hoa nhận quà mà trái lại, sẽ quyết tâm hơn để đòi những quyền lợi vẫn chưa đạt được cho nữ giới.

Vào năm 1910, bà Clara Zetkin người tranh đấu nữ quyền Đức đã đề nghị trước Đại hội Quốc tế Xã hội lần thứ II ở Copenhagen (để) lập nên một ngày “Quốc tế Phụ nữ” hằng năm. Bà đòi hỏi cho phụ nữ: “Không cần đặc quyền,  mà  nhân quyền”,

Sang ngày 8.3.1911, vào ngày Quốc tế Phụ nữ đầu tiên, các cuộc biểu tình với gần một triệu người tham dự đã nổ ra trên các đường phố tại Đức, Áo, Hungary, Đan Mạch, Thụy Sỹ nhằm đòi hỏi quyền bỏ phiếu dành cho phụ nữ, qua đó tạo nên điều kiện để phụ nữ có quyền tham gia hoạt động chính trị. Tại thời điểm này chỉ có duy nhất phụ nữ Phần Lan được tham gia vào cuộc bầu cử. Phụ nữ Đức chỉ mới được trao quyền bầu cử từ năm 1918 và riêng Thụy Sỹ mãi đến năm 1971 phụ nữ mới được phép bỏ phiếu.

Dần dần, từ đòi hỏi quyền được bầu phiếu, đòi hỏi của phụ nữ thế giới trở nên đa dạng hơn. Từ phản đối chiến tranh (đệ nhất thế chiến) lây lan sang những đòi hỏi (những thứ) khác như luật lao động, lương bình đẳng cho công việc như nhau, tiền lương tối  thiểu, luật bảo vệ bà mẹ và trẻ em và hợp pháp hoá phá thai.

Sau một trăm năm, ở các nước phương Tây, nơi được xem đã có ít nhất là sự bình đẳng về pháp luật nhưng đối với phong trào phụ nữ, cuộc đấu tranh cho bình đẳng giới vẫn còn xa mới hoàn tất. Phụ nữ kiếm được ít tiền hơn nam giới với một công việc tương tự. Ở các vị trí lãnh đạo trong kinh doanh, chính trị, điều hành, phụ nữ vẫn còn là thiểu số. Lạm dụng tình dục vẫn thường xuyên xảy ra ở mọi cấp độ xã hội…

                                                     

Ngoài ra còn có các chủ đề khác về quyền của phụ nữ làm cho phong trào tranh đấu phụ nữ còn phải bận tâm, đặc biệt là cuộc đấu tranh toàn cầu chống lại sự áp bức và bạo lực đối với phụ nữ và trẻ em gái. Ở nhiều quốc gia trên thế giới trẻ gái vẫn chưa được hưởng quyền giáo dục, trẻ em gái và phụ nữ vẫn bị từ chối quyền nói “không” để tự quyết định phản đối khi không muốn tình dục. Một khi phong trào phản đối lạm dụng tình dục #MeToo hoặc tương tự vẫn còn xảy ra thì phụ nữ cũng không có lý do gì để hãnh diện về những đóa hoa trong ngày Quốc tế Phụ nữ.

Khi nhìn thấy những khuôn mặt của phụ nữ hớn hở ôm bó hoa vào mỗi ngày 8.3, tôi khó có thể tưởng tượng rằng đây là điều mà người đồng sáng lập Ngày Quốc tế Phụ nữ, Clara Zetkin, đã nghĩ đến khi bà đấu tranh cho quyền bình đẳng của phụ nữ vào đầu thế kỷ 20.

Với sự thỏa mãn kỳ lạ của một số rất lớn phụ nữ khi được tặng quà vào Ngày Quốc tế Phụ nữ ngày nay, người ta tự hỏi liệu một ngày được xem là ngày hành động vì phụ nữ có thực sự cần thiết nữa hay không. Nếu ngày nay, giá trị Ngày Quốc tế Phụ nữ thực sự chỉ là một bữa tiệc, một món quà cộng thêm một vài lời yêu thương, chấp nhận lời chúc mừng từ đàn ông, thì đúng ngày này hoàn toàn không còn cần thiết. Bà Alice Schwarzer, người tranh đấu nữ quyền tại Đức đã không sai khi từng tuyên bố chống lại Ngày Quốc tế Phụ nữ hồi cách chín năm trước “Chúng ta hãy xóa bỏ ngày 8 tháng 3, ngày hạ thấp phụ nữ này! Và hãy tạo ra 365 ngày phụ nữ mỗi năm cho mọi người, phụ nữ và nam giới”.

                                                    

Vào ngày 8 tháng 3, phụ nữ đừng nên chờ đợi được đối xử đặc biệt hơn thường ngày mà vì quyền lợi chung, phải có cái nhìn sâu sắc hơn, dùng tiếng nói của mình để thu hút sự chú ý nhiều hơn đến các bộ luật phá thai lỗi thời trên thế giới hiện nay, hướng đến những nơi phụ nữ không có quyền như chúng ta đang được hưởng. Chờ đợi được tặng hoa, được ca ngợi, được dành cho một sự đối xử đặc biệt vào ngày 8 tháng 3, phụ nữ đã bỏ lỡ điều mà Clara Zetkin từng đấu tranh “Không cần quyền đặc biệt, mà là quyền con người!”

Những ai vẫn luôn luôn muốn được bảo vệ, được che chở, được ca ngợi suông thì đừng cần phải ngạc nhiên, khi không được đàn ông coi trọng, vì tất cả những gì nhận được chỉ là một nữ quyền giả dối trong một ngày đẹp trời. Cái cần thiết chính đáng là giải phóng phụ nữ. Đó là về quyền bình đẳng – trong cuộc sống gia đình, tại nơi làm việc, trong xã hội, trước pháp luật theo tinh thần của Liên Hiệp Quốc đề ra cho ngày Quốc Tế Phụ nữ: “Bình đẳng giới và trang bị sức mạnh cho trẻ em gái và phụ nữ là công việc còn dang dở của thời đại chúng ta. Đó là nhiệm vụ lớn nhất trong lĩnh vực quyền con người trong thế giới hiện nay”, theo lời Tổng Thư ký LHQ António Guterres trong thông điệp vào ngày Quốc tế Phụ nữ 2018.

                                                      

Một trăm năm sau, hôm nay vào đầu thế kỷ thứ 21, phụ nữ Việt Nam nghĩ gì, nên có thái độ như thế nào? Vẫn muốn ôm nhận những bó hoa thật tươi và quên đi sự thật đang xảy ra chung quanh mình khi vừa mới đây, phụ nữ Việt bị hạ nhục, bị đẩy vào xó bếp khi một ông chủ tọa phiên tòa tuyên bố công khai trong một vụ xử ly hôn gây tốn nhiều giấy mực “Chị chỉ có được, như một bà hoàng, sống tốt, lui về hậu trường chăm lo cho gia đình… Một người đàn ông hùng hục đi lao động ở ngoài, kiếm tiền về cho vợ con, như con đại bàng đực chỉ có tha mồi về cho đại bàng cái nuôi con. Sướng quá đi chứ. Tại sao chị lại tự nhiên ôm khổ vào thân. Tôi nghĩ như thế là hợp tình hợp lý, hợp với đạo lý và hợp với phong tuc tập quán của dân tộc Việt Nam mình”.

Vậy đó, các chị em hãy tự chọn đi, những bó hoa tươi thắm hay quyền lợi chính đáng mà chị em phải được hưởng?

Phương Tôn

Tháng 3.2019

Theo Khoa Hoc Net.Com

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT