DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hồi Ký: Cuộc Chiến Chưa Tàn (18 hết)_Trần Nhật Kim

E-mail Print

                                                                              Image result for CUỘC  CHIẾN  CHƯA  TÀN

 

18.(Hết)

 

Nghĩ đến ngày mai

 

Ðứng trên giàn dáo, Kim nhìn suốt con đường vòng cánh cung trên lưng đồi cao.  Từ chỗ núi xẻ thoải dốc như ôm lấy phía sau khu trại, rồi mất hút ở cuối con đường rẽ về nhà thăm nuôi.  Quãng đường dù ngắn ngủi nhưng đã để lại nhiều kỷ niệm tiếc thương cho kẻ ở người về.

Anh có cảm tưởng hình ảnh chị Văn còn in rõ trên con đường vắng.  Người quả phụ khóc chồng vừa từ giã cõi đời vì đòn đánh hận thù. Như anh thấy trước mắt dáng đi lảo đảo vội vã của chị bị cuốn lôi theo chiều gió.  Tấm khăn trắng xô lệch buông thõng nơi vai. Tiếng khóc đứt đoạn tang thương, có lúc cất cao như lời ai oán, có khi tắc nghẹn như thầm nuốt tủi hờn. Dù chuyện xẩy ra cách đây ít lâu, nhưng với tâm tư người cải-tạo có cảm tưởng như vừa xẩy ra hôm qua, còn đang nóng hổi.

Kim đã chứng kiến nhiều cảnh thăm nuôi.  Khi đến thì khóc vì thương nhớ lâu ngày, mà lúc trở về sao vẫn còn rơi lệ.  Hay đó không phải là lần chia tay hẹn ngày tái ngộ, mà có thể là buổi gặp sau cùng của lần vĩnh viễn ra đi.

Phía cuối con đường dốc ôm sát bờ sông Mã, khu trại hiện ra như một ốc đảo, im lìm nổi bật trên nền xanh thẫm của rừng cây trên núi cao phía sau làng Ngọc.  Con đường vắng lặng không có bóng người qua lại, chỉ thấy rải rác hố cá nhân nằm hai bên đường mà đội anh đào cách đây không lâu, như một dấu hiệu nhắc nhở những hiểm nguy đe dọa.  Nhưng liệu các anh có kịp chạy ra đây không, khi cửa trong cổng ngoài khóa kín. Hay khu trại sẽ biến thành biển lửa vào một lần không tập của nước anh em phương Bắc, như đã tàn phá Quyết-tiến đánh chiếm Lào-cai.

Phía dưới kia, giòng sông Mã đang dâng cao.  Mặt nước mênh mông lấn dần khu đất bao quanh ngôi làng nhỏ bên kia bờ sông như chiều hôm qua, và sáng sớm mai lại xuôi ra biển trả lại giòng sông nhỏ hẹp.

Bây giờ đã sang năm 80, năm năm đằng đẵng trôi qua.  Án lệnh "3 năm tập trung cải tạo" vẫn không được thi hành đúng hạn.  Người miền Bắc qủa có nhiều kinh nghiệm về chế độ khi đưa ra nhận xét: "án lệnh 3 năm tập trung cải tạo như một sợi giây thung kéo dài vô tận."

Anh vừa thoát khỏi vùng đất chết Cổng Trời, không phải ra lối cửa sau để lên đồi Bà Then như thường bị ám ảnh.  Về đây tinh thần có phần thay đổi, anh được nhìn giòng sông nước mát, tắm ánh nắng chan hòa, ít nhiều cũng thư thái hơn cảnh núi rừng trùng điệp hoang vu vùng biên giới.  Nhưng với đường lối, chính sách cải-tạo lao động này, liệu anh có thoát khỏi vùng ruộng mía bên kia khu núi xẻ. Hay cũng sẽ nằm xuống cạnh anh Tiếp, anh Văn và những người đã tới đó trước anh.  Anh quả không biết ngày mai của đời mình sẽ đi về đâu, mặc dù trong lòng luôn mong mỏi một sự thay đổi, để có cơ hội trở về.

Khi sống ở miền Nam, anh vẫn ao ước có ngày trở về Hà-nội, nơi ghi dấu nhiều kỷ niệm thuở thiếu thời, như đã lắng đọng trong tâm tư tha thiết tình quê của anh.  Nhưng không hiểu sao, trong giờ phút này, anh lại cảm thấy ngại ngùng lạc lõng trên mảnh đất quê hương miền Bắc. Có phải vì ý-thức chế độ khiến anh trở thành xa lạ dù nơi đó là Hà-giang hay Thanh-hóa, Hải-phòng hay Hà-nội.  Anh đã sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng vẫn không thấy phấn khởi vui tươi vào lần trở về quê cũ.

Anh nghĩ tới đám con cháu anh, và lớp trẻ lớn lên trong các gia-đình cải-tạo miền Nam, cũng như đám trẻ thuộc các gia đình nghèo khó không có đảng tịch trên đất nước này, liệu chúng có cơ hội vươn lên như một sự sống bình thường.  Như anh đã chứng kiến tương lai đen tối của chúng khi ở miền Nam, và những nơi anh đi qua tại miền Bắc. Hay với đường lối giáo dục đặt nặng về đảng tịch và phe cánh, chỉ vun xới cho đám con ông cháu cha có chỗ đứng vững trong xã hội, theo gót cha ông tạo dựng một tập đoàn quyền lợi chỉ huy.  

Với đường lối này,làm sao có thể xây dựng, phát triển quốc-gia hưng thịnh khi tư-tưởng nặng về giáo điều, gò bó chật hẹp, vẫn mang nặng ý tưởng "con vua lại làm vua" của thời phong kiến lạc hậu.  "Giai cấp lãnh đạo" đã dựng lại không khí cung đình ngày xưa, tận hưởng đời sống xa hoa để bù lại thời gian nằm gai nếm mật, trở thành giai cấp tư bản mới giầu có.

Nền kinh-tế Quốc gia vốn trì trệ nghèo nàn, lại độc quyền trong tay những kẻ muốn biến của công thành của riêng, mạnh tay vơ vét, đã đẩy đời sống dân chúng xuống mức nghèo nàn thê thảm.  Nhà nước mải miết chắp vá các thành phố để có bộ mặt mới, nên bỏ mặc nông thôn. Một quốc gia phát triển dựa vào nông nghiệp, mà dưới chính sách "kinh tế chỉ huy," "nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý, đảng lãnh đạo" nông dân đã không có lấy một thước đất cắm dùi.  Người dân đã nhìn ra một thực tế thê thảm, nhà nước chỉ là một thứ tay sai của đảng, nhân dân chỉ có tiếng mà không có miếng, đã là một thứ nô lệ không công cho đảng.

Anh đã nghe kể nhiều chuyện về đời sống nhân dân miền Bắc, phải chịu đựng hy sinh trong những năm dài chiến tranh.  Họ được đãi ngộ những gì sau khi quốc gia thống nhất, hay vẫn đối diện với một thực tế chua cay là sự nghèo đói và chậm tiến, trong khi lớp người cầm quyền trở lên độc tài chuyên chính hưởng thụ.  Một "trận chiến mới" nóng hổi đã nẩy sinh giữa đám dân nghèo khó với lớp tư-bản mới cầm quyền.

Anh đã chứng kiến giây phút đau thương khi mền Nam sụp đổ, khiến hàng triệu gia đình tan nát, con mất cha vợ xa chồng.  Sự thất bại do khả năng nghèo nàn của giới lãnh đạo, mà một phần vì nạn tham nhũng. Nhưng ngày đó người dân còn có tiếng nói phản đối, báo chí có quyền phơi bầy đả kích những lầm lẫn của người cầm quyền.  Còn bây giờ, tại "quốc gia anh hùng" này, dưới "chế độ ưu-việt" này, bằng chính sách công-an trị, tiếng nói của người dân đã bị bóp chết ngay từ lúc khởi đầu. Ðám người cầm quyền trở thành độc tài, cấu kết bao che để chiếm đoạt tài sản nhân dân.  Một lần nữa bắt người dân phải hy sinh cả mồ hôi và nước mắt.

Sau mấy thập niên áp đặt chế độ Cộng-sản tại miền Bắc và bây giờ tại miền Nam, chế độ này đã mang lại cho người dân những hưởng thụ nào, hay kết quả vẫn chỉ là sự nghèo đói.  Sau khi miền Nam bị xâm chiếm, bức "màn sắt" được vén mở, người dân hai miền thấy rõ thực chất của chế độ, đã nhận ra một điều là "chế độ Cộng-sản khởi đầu sự thất bại ngay khi vừa chiến thắng."    

Nhiều khi anh tự hỏi, liệu dân tộc chúng ta có tránh được một "cuộc chiến huynh đệ tương tàn" trong tương lai,  hay phải làm lại lịch sử một lần nữa như đã xẩy ra nhiều thập niên về trước, là chống lại lớp người cầm quyền chỉ biết "vinh thân phì gia", khoác vào cổ người dân một hình thức nô lệ mới.  Với chính sách đào sâu hố chia rẽ, gây hận thù giữa những người cùng huyết thống để đạt mục đích gì, hay chỉ nhắm bảo vệ quyền lợi phe nhóm.

Không, chúng ta không thể một lần nữa rơi vào cảnh "nồi da xáo thịt."  Chúng ta thấy rõ mặt trái cái "thiên đường" của một "chủ nghĩa không tưởng", đã làm dân tộc chúng ta điêu đứng, đã làm hàng nhiều triệu người cả Bắc lẫn Nam phải hy sinh một cách oan uổng.    

    Ðã tới lúc cần có một cuộc đổi mới.  Toàn dân một lòng loại bỏ hệ thống không hợp ý người, một chế độ "Tư bản đỏ" luôn dành ưu thế cho tập đoàn lãnh đạo hưởng lợi, trong khi đám dân nghèo trọn đời hy sinh cả người lẫn của vẫn hoàn toàn nghèo khổ.  Ðã tới lúc người dân quyết tâm giành lại quyền làm chủ, để có một đời sống Tự-do Hạnh-phúc thật sự.

                       

                                                                            Trần-Nhật-Kim

                                                                            Washington D.C

       Mùa Ðông 86                 

 

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Cgiả hưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả  tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT