DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hồi Ký: Cuộc Chiến Chưa Tàn (14)_Trần Nhật Kịm

E-mail Print

                                                                                   Image result for CUỘC  CHIẾN  CHƯA  TÀN                                                                                                                                          

14.

Ðâm sau lưng

            Khi chỉ còn hai người nơi đầu hồi nhà ngủ, anh Nguyễn Khắc Linh, buồng trưởng mới nói nhỏ:

            -"Hôm nay tôi đi họp các đội Trưởng, có người báo cáo anh xử dụng ngoại ngữ, giảng anh ngữ cho anh Hướng.  Tôi cho anh hay để đề phòng."

            Kim không ngờ mình bị đám ăng-ten theo rõi báo cáo lên ban giám thị trại.  Nội quy của trại có điều "cấm xử dụng hay cất dấu tài liệu liên quan tới tiếng nước ngoài".  Ðó là một vi phạm nặng nề vì cán bộ trại nghĩ là "có ý đồ liên hệ hay làm gián điệp cho ngoại bang".  Vì phạm sẽ chịu hình phạt kỷ luật, nhất là trường hợp của anh, đã bị các trại nhận xét là "xấu, kém" về phương diện cải tạo.  Kim bảo anh Linh:

            -"Cám ơn anh cho hay.  Ðể tiện cho anh, trong phiên họp hàng tuần kỳ này, anh cứ nêu ra là có người báo cáo với ban giám thị trại là tôi hướng dẫn anh ngữ cho anh Hướng, tôi sẽ có cách giải tỏa."

            Quả thật người báo cáo đã ghi nhận đúng sự việc.  Cách đây mấy tháng Hướng nhận được thư gia đình cho hay, mấy đứa con lớn của anh đã theo dì dượng xuất ngoại bằng đường biển tới Mỹ. Hiện chúng đã đi học bình thường. 

            Hướng có ý định dợt lại anh văn, vì bỏ lâu ngày nên quên rất nhiều.  Hướng nhắn gia đình gửi cho anh tập sách học bằng cách tháo rời tập sách dùng làm giấy gói quà.  Hướng đã nhận được vào ngày gia đình đến thăm nuôi.  Kim được xem hình và đọc thư của đám trẻ gửi về.  Anh mừng cho bạn vì có hạt giống nẩy mầm vươn lên nơi vùng đất hứa. 

            Từ đó Hướng rất chăm học, như mang sẵn một ước vọng sẽ có một ngày đoàn tụ, mặc dù anh tự hiểu ngày đó thật xa vời.  Những bài học đã được xé rời, cất dấu nơi vườn hoa sau nhà ngủ để tránh những lần khám xét bất thường hay khi đội đi lao động.  Anh đã xé trang sách thành từng mảnh nhỏ gài trong chiếc nón để nhẩm đọc khi lao động hay vào lúc giải lao.  Kim đã giúp anh ôn tập.

            Trong phiên họp, anh đội Trưởng nêu ra lời báo cáo, Kim trả lời:

            -" Tôi không hướng dẫn Anh ngữ cho anh Hướng như lời báo cáo lên ban giám thị trại, nhưng tôi nhận có giải nghĩa phần cách dùng trên nhãn của lọ thuốc trị bệnh đau dạ dầy, mà trại cho phép anh Hướng nhận khi gia đình đến thăm nuôi…"

            Kẻ báo cáo mong có một chút công với trại đã chưng hửng vì lời giải thích của Kim.  Nhưng anh biết mình phải đề phòng hơn nữa, dễ gì bọn chúng chịu buông tha con mồi tưởng chừng đã bắt trọn.

            Kim cũng chẳng lạ gì sự việc này, vì trước sau gì cũng có ngày xẩy ra.  Khi biên chế đội, anh hiểu tình đoàn kết sẽ không còn như trước.  Có người khi nghe tên chuyển lên đội 16 đã buồn nản thốt lên:  "Bao nhiêu năm tôi cố-gắng cải tạo cho tốt, không ngờ bây giờ lại chuyển tôi lên đội 16…"

            Hắn quá thất vọng.  Trong suốt tháng năm cải tạo, hắn luôn luôn cố gắng mang công sức để cải tạo cho tốt.  Ðể chứng tỏ hắn đã thuần phục "cách mạng", hầu sớm được trở về với gia đình.  Ðám cán bộ trại cũng thấu đáo ước vọng của hắn, biết hắn có thể làm mọi thứ để đạt mục đích.  Một lời hứa mà đám cán bộ đã dùng như một miếng mồi câu nhử những kẻ nhẹ dạ.

            Cái mốc xum họp với gia đình ngày càng mờ mịt, lời hứa của cộng-sản vẫn chỉ là lời hứa xuông, là một thứ "vẹm" mà người miền Bắc đã từng nói.  Kim thấy tội nghiệp cho họ, đâu có thể một sớm một chiều được tin dùng như một phần tử trung kiên trong tập đoàn cộng sản.

            Dù sao cũng chỉ là con sâu làm rầu nồi canh.  Có một cái gì đã phân cách thành phần ăng-ten với anh em khác trong phòng.  Nhiều lúc anh em trong phòng cũng gặp cảnh đau xót, bực mình vì đám người này, như trường hợp của "Phước bộ binh" với người nằm bên cạnh.

            Ngày chủ nhật nghỉ lao động, anh em trong phòng đang vui câu chuyện, chợt Phước nói:  "Tôi phải cho hắn một bài học về tội làm hại anh em.  Không thể đã từng ăn cơm Quốc-gia mà bây giờ đi thờ ma cộng-sản." Phước ngồi tựa tường nơi chiếu nằm của anh.  Người nằm cạnh Phước trở vào phòng, hắn vừa tắm xong nên người ướt nhèm.  Hắn bước lên trên chiếu Phước nằm để lấy quần áo thay, nước từ trên người hắn nhỏ xuống ướt đầm phần chiếu dưới bàn chân.  Phước tức giận bảo hắn: 

            -"Sao anh làm ướt chỗ nằm của tôi." 

            Hắn không có lấy một lời xin lỗi, lại cao giọng         

             -"Ướt một chút có sao đâu…" 

            Không kìm giữ được sự tức giận, chẳng để hắn nói thêm, Phước vùng dậy đạp hắn ngã xuống lối đi.  Phước lao theo với những cú đấm, miệng thét: "…đánh cho mày chừa thói làm ăng-ten…"  Hắn vuột chạy khỏi phòng xuống trật tự báo cáo. Sự việc xẩy ra quá nhanh, anh em ngồi gần không kịp can ngăn. Còn Phước bình tĩnh thu xếp đồ dùng cá nhân.  Anh đi kỷ luật nửa giờ sau đó.

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Cgiả hưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT