DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Nhân Quyền Cho Việt Nam_Phạm Gia Đại .

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                        Image result for hinh búa dập cờ cong san

Đề cập đến vấn đề nhà nước cộng sản VN thực thi quyền được sống cho người dân trong nước là bàn đến một việc không có hiện thực trên hành tinh này, một việc viễn vông, không hiện hữu. Đòi hỏi người cộng sản phải tôn trọng nhân quyền cho người dân trong nước cũng không khác chi bắt con lạc đà phải chui qua lỗ kim. Đã trải qua đúng một thế kỷ từ khi chủ nghĩa cộng sản ra đời tại nước Nga năm 1917, những người vô sản đã lật đổ Nga Hoàng và thay thế vào đó là một xã hội đi dật lùi về thời đồ đá về cả văn minh lẫn văn hóa. Những người Nga Bolsevik thời đó đã lên án gắt gao và bôi đen trát bùn vào chế độ quân chủ của Nga Hoàng để hô hào các tầng lớp công nhân và nông dân nổi dậy chống áp bức, để “giải phóng”, để thoát ách cai trị của nền quân chủ mà họ lên án là chuyên chế, và người Bolsevik đã thành công khi đánh lừa được những người dân chất phác ít học đó, và người Bolsevik đã nắm được toàn quyền thống trị nước Nga rộng lớn. Khi các tầng lớp tranh đấu lật đổ được nền quân chủ tại Nga cũng là lúc họ nhận ra rằng họ đang bị sa vào một sự thống trị khác, còn hà khắc, tàn bạo, và máu lửa gấp bội phần - so với chế độ quân chủ ngày trước, nhưng lúc đó thì đã quá muộn màng.

Những tình trạng “giải phóng” để đi dật lùi như vậy, rất đáng kinh ngạc vì nó lại được tái diễn thành công ở nước Tầu năm 1949, và cũng tấn tuồng bi kịch lường gạt đó lại được tái diễn thành công ở bán đảo Đông Dương năm 1954 cho mãi tới năm 1975; và ở bán đảo Triều Tiên năm 1953, cũng như ở hòn đảo nhỏ bé Cu Ba năm 1959. Tại sao lại như vậy? Điều này không có gì là khó hiểu, bởi lẽ người cộng sản rất tinh ma quỷ quái, họ biết sử dụng các thủ đọan nham hiểm để triệt hạ các thành phần trí chức và thực sự yêu nước, biết cấy các “sinh tử phù” là các cán bộ then chốt của họ vào một xã hội lành mạnh, rồi trương lên các khẩu hiệu “yêu nước” giả tạo của họ, và nhất là biết lợi dụng tuyên truyền vào các giới ít học ở các nước chậm tiến làm nòng cốt, đưa ra chiến trường để hy sinh cho mục tiêu đánh chiếm quốc gia đó.

Khi các thành phần công nhân nông dân và người dân trong nước vừa được “giải phóng”, vừa giành lại được “độc lập” trong ngoặc kép đó, khi họ ngộ ra được sự thực cũng là lúc họ đã bị đẩy lùi sâu vào sau Bức Màn Sắt. Họ chỉ còn hai con đường để chọn lựa: Cúi Đầu hay là Chết. Hàng trăm triệu người đã bị tàn sát và giết hại, các nước cộng sản đã bị tắm máu sau khi Thế Chiến Thứ Hai chấm dứt, nhưng chế độ cộng sản vẫn tồn tại. Ngay cả sau khi Liên Bang Xô Viết và Đông Âu sụp đổ năm 1989, nhiều quan sát viên tưởng rằng chế độ cộng sản sẽ tàn lụi, nhưng ngược lại nó vẫn tồn tại. Hoa Lục với sự trợ giúp của Hoa Kỳ và Tây Phương qua mậu dịch, đã trở thành cường quốc, đang bành trướng thế lực một cách nguy hiểm trên các lục địa và trên biển Thái Bình Dương. Trung Cộng đã dần thay thế Nga Sô lãnh đạo các nước cộng sản còn lại để đương đầu với Hoa Kỳ và thế giới phương Tây. Tại sao như vậy? Điều này cũng không có gì khó hiểu, vì sau Thế Chiến Thứ Hai các nước phương Tây kể cả Mỹ đều bận tâm trong việc khôi phục lại tiềm năng đã hao tổn trong chiến tranh, tránh can dự vào các cuộc chiến, hay vào nội tình các nước khác, nên đã tạo cho Trung Cộng những cơ hội bằng vàng để nắm lấy các nước đang phát triển tại Á Châu và Phi Châu. Bắc Kinh đã khai thác các hầm mỏ kim cương, vàng bạc, đá quý, kể cả quặng uranium tại thềm lục địa đen hoặc bất cứ nơi nào trên thế giới. Đem các lợi nhuận kiếm được quay lại đầu tư và cho vay để biến các nước chủ nhà thành con nợ kinh tế, và từ đó dễ dàng khống chế các nước này về chính trị. Một thí dụ cụ thể là Miến Điện. Theo Bertil Lintner/ Chiang Mai, và hình ảnh do Soe Zeya Tun/Reuters cung cấp, Bắc Kinh đang có kế họach xây một cảng nước sâu (deep-sea port) kinh phí lên đến $ 7.5 tỷ USD tại thành phố Kyaukpyu trên hòn đảo Madae, tại Miến Điện để đưa Miến lọt vào bẫy nợ kinh tế - trong âm mưu xây dựng một đặc khu kinh tế nằm trong chiến lược Một Vòng Đai, và Con Đường Tơ Lụa Mới (dự trù lên đến $1 trillion – 1 ngàn tỷ) do Bắc kinh hoạch định (China’s One Belt, One Road). Với sự hình thành của cảng nước sâu này tại hòn đảo Madae (đã được hoạch định từ năm 2007), Trung Cộng sẽ có căn cứ chiến lược nhìn ra Ấn Độ Dương. Bên cạnh đó, năm 2011 Miến và Trung Cộng đã ký bản Thông Cáo Chung MOU để xây dựng đường xe lửa cao tốc trị giá đến $20 tỷ USD đến vùng Kyaukpyu này. Với nhu cầu cấp bách cần xây dựng lại hạ tầng cơ sở và nền kinh tế tại Miến, Bắc Kinh đang nắm trong tay cơ hội nữa bằng vàng để phát triển thế lực cộng sản qua Miến đến Ấn Độ Dương.

Chủ nghĩa cộng sản như cơn bệnh dịch giết người vẫn đang tồn tại bởi vì các lực lượng khởi nghĩa trong nước đều mang tình cách bộc phát, cá nhân, chưa có tổ chức quy mô, và nhất là chưa tìm được một hậu thuẫn từ hải ngoại đủ sức đương đầu với thế lực chuyên chính vô sản đang cầm quyền. Bởi thế các cuộc nổi dậy của cá nhân và của các nhóm đã bị nhà cầm quyền trong nước đàn áp một cách đau thương, và bị tiêu diệt một cách dễ dàng. Hàng trăm tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong nước cũng không làm lung lay được đảng cộng sản tại Ba Đình. Hàng trăm ngàn tù nhân chính trị đang bị giam giữ không bản án tại Bắc Hàn cũng không làm cho Kim Jong-un mảy may sợ hãi. Hàng trăm nhà sư và người dân Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối chế độ vô nhân đạo, tàn ác, diệt chủng của Tầu Cộng tại Tây Tạng cũng không ảnh hưởng chút gì đến Tập Cận Bình và giới lãnh đạo tại Bắc Kinh.

Việt Nam đang lâm nguy không phải chỉ vì đã 7 thập niên người dân hai miền Bắc và Nam không có tự do dân chủ, không có quyền làm người, mà chính vì đảng cộng sản tại Hà Nội đã tự biến mình thành vệ tinh của Bắc Kinh, đang thi hành các đường lối có lợi cho Tầu Cộng, và vì họ chỉ cần đảng của họ tồn tại dù có phải tàn sát người dân trong nước. Chính vì họ chỉ muốn lợi dụng dân chúng làm phương tiện để cướp chính quyền, và khi nắm được chính quyền trong tay thì quay lại cướp bóc người dân và tài nguyên trong nước làm giầu cho họ mà thôi. Bất cứ ai chống lại họ chỉ có hai con đường là vào trại giam khổ sai hay xuống lòng đất. Bài học Thiên An Môn ở Bắc Kinh năm nào vẫn còn đó. Hàng chục ngàn sỹ quan Ba Lan đã bị Liên Xô tàn sát trong Thế Chiến Thứ Hai vẫn còn đó. Việt Nam đang lâm nguy vì đảng cộng sản trong nước đang bán đất bán biển cho Tầu. Ba địa điểm chiến lược của đất nước: Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Hòa), và Phú Quốc (Kiên Giang), đang được cộng sản Việt cho Tầu Cộng thuê trong 99 năm. Vận mệnh quốc gia đang nằm trong tay của người dân trong nước và cộng đồng Việt hải ngoại. Hãy nắm tay nhau hướng về quê mẹ, và hãy cùng nhau thực sự đoàn kết để tranh đấu cho một quê hương Việt không còn cộng sản./. (Tin Tổng Hợp). PGĐ

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây. 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT