DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Văn Tế Nạn Nhân Cộng Sản TẾT MẬU THÂN_Huy Phương.

E-mail Print
 
 
Trước anh linh liệt sĩ, vị quốc vong thân
Trong khung cảnh trang nghiêm, hương trầm phảng phất
Quần tụ nơi đây các chiến hữu, cán chính, quân dân
Xin cúi đầu tưởng niệm đến người đã khuất.
 
Hỡi ôi!
Xưa Mậu Thân, 
Nay đà Mậu Tuất.
Năm mươi năm, oan khuất dậy Trời
Sáu nghìn sinh mạng chôn vùi
Trong hầm tập thể, bên đồi dưới khe.
 
Nhớ một thuở làng quê phố thị,
Cảnh Xuân về Tết lễ yên vui.
Miền Nam thịnh trị một thời
Làng trên xóm dưới, người người hân hoan.
Bọn giặc Bắc tham tàn khát máu
Tiếng súng chen tiếng pháo Giao Thừa.
Nhân ngưng bắn, cướp thời cơ
Tấn công đồng loạt giữa giờ thiêng liêng.
Đạn pháo kích giữa đêm chát chúa
Nòng AK toé lửa trong khuya.
Việt Cộng về! Việt Cộng về!
Gọi tên đập cửa, tiếng nghe lạnh mình.
Đây là người chiến binh nghỉ phép
Anh sinh viên ngày lễ thăm nhà.
Từ công chức đến thương gia,
Đều là quân Nguỵ chẳng tha đứa nào!
Vòng điện thoại từng xâu trói chặt
Giây lạt tre cứa nát thịt da
Xẻng cuốc dùng đập đầu già
Lưỡi lê đâm suốt thịt da dân lành.
“Tổng nổi dậy,” dân tình đâu thấy
“Tổng tiến công” máu chảy đầu rơi!
Oan khuất gọi chẳng thấu Trời,
Tội ác ấy đời đời khó quên.
Bọn nằm vùng dựng lên toà án
Trả oán thù xử bắn công khai.
Vùi nông một nấm sơ sài
Gà bươi chó gậm xót người thác oan.
 
Hai mươi hai hầm chôn tập thể
Hai mươi bảy ngày cho Huế thương đau.
Xác nào vùi lấp Bãi Dâu
Xác nào chôn sống Nam Giao, Đá Mài
Nọ là trảng cát dài Phú Thứ,
Chùa Tường Vân món nợ oan khiên!
Đông Ba, Gia Hội hai miền
Mỗi ngày ngày xử tử, mỗi đêm chôn người.
Khăn sô trắng một trời tang tóc,
Tiếng kêu gào than khóc bi ai.
Mảnh sọ này thuộc về ai?
Thịt xương lẫn lộn trăm thây một hầm.
Những ống xương tay chân gẫy nát
Những hốc mắt đầy cát lẫn bùn.
Thương thay số phận khốn cùng
Khăn tang trắng cả một vùng cố đô.
Còn đâu Huế Đẹp, Huế Thơ
Trầm hương ai đốt khóc cho Huế Buồn?
 
Đâu đây những oan hồn tức tưởi
Đêm lập loè ánh lửa ma trơi.
Tiếng kêu sao chẳng đến Trời
Nhân gian trăm họ ngậm ngùi khổ đau
Giải phóng là vỡ đầu banh ngực
Việt Cộng về là lúc máu rơi.
Khóc thương cho đứa con côi.
Xót xa người vợ tìm nơi chôn chồng.
Cả thành phố chan dòng nước mắt
Bi thương cảnh kẻ mất người còn.
Mẹ già lên núi tìm con
Tay gầy bới xác tìm xương con mình.
Những hầm mộ mùi tanh tử khí
Kẻ sát nhân, bọn quỷ lốt người.
Oán hận này chẳng hề nguôi
Hương Giang nước đã tanh mùi máu dân.
 
Ngày nay mộ Ba Tầng san phẳng
Bia nạn nhân chúng quẳng xuống hồ. 
Lịch sử viết lại mập mờ
Con đen đánh lận nửa ngờ, nửa nghi.
Lũ sát nhân một khi thắng trận,
Tự vinh danh thành bọn anh hùng.
Mỗi năm mở tiệc ăn mừng
Nâng ly rượu máu tiệc tùng, liên hoan.
 
Miếu Âm Hồn nhang tàn hương lạnh
Đường Nội Thành còn chạnh niềm đau.
Hồn oan nay ở nơi đâu
Về chung chén rượu với nhau nơi này.
Tội ác này đêm ngày phải nhớ
Làm sao quên món nợ nghìn thu
Thời gian không dễ xoá mờ
Hãi hùng tiếng pháo Giao Thừa năm xưa.
Câu chuyện vẫn chưa quên được
Tội ác này đau buốt tâm can.
Nến ôi, nến chảy hai hàng
Giọt nước mắt Huế khóc trăng Đá Mài
Tường Vân mảnh đầu ai vỡ nát
Gia Hội chôn trăm xác sân trường
Bãi Dâu vất vưởng oan hồn
Xót thương Phú Thứ tóc vương chân người.
 
Một nén hương góp lời cầu nguyện
Ba hồi chuông chuyển kiếp trầm luân.
Cầu cho hết thảy nạn nhân
Siêu thăng tịnh độ được phần an nhiên.
Cầu đất nước ba miền thịnh trị
Không còn loài ác quỷ gian manh.
Để cho trăm họ yên lành
Lại nghe tiếng pháo thanh bình năm xưa !
 
Kỷ niệm 50 năm thảm sát Mậu Thân.
Huy Phương cẩn bút.
 
 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT