DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

CS Làm Kinh Tế: Kinh Thế! _Vi Anh.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                            Image result for Viet Nam làm kinh tế                                                                                                                                                                                                                                       

Tin đau lòng xót dạ thiên hạ xảy ra hôm 8 tháng 1, 2018 ở Trung Quốc sau mấy chục năm Trung Cộng làm kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một em bé ở trường tiểu học huyện Lỗ Điện thuộc thành phố Chiêu Thông, tỉnh Vân Nam, làm rung động khắp Trung Quốc khi hình ảnh mái tóc bị đông đá trắng xóa vì đi bộ 5 km, hơn 40 phút, dưới trời lạnh 9 độ C dưới số 0 để tới trường. Mặt mũi đỏ ửng vì lạnh, tóc dựng ngược lên giống con nhím. Bàn tay em lạnh tím tái và nứt nẻ vì phải học trong phòng không có hệ thống sưởi. Em mặc cái áo không dày vì không có cái ấm hơn. China News cho biết công dân mạng xôn xao, chia xẻ nổi gian khổ của em bé đầu xanh vô tội mà phải đội tuyết dầm sương, như tâm sầu bạch phát.

Em nói "Hai năm trước mẹ cháu ra ngoài tỉnh tìm việc đến nay vẫn chưa về. Trong nhà chỉ có bà nội trông nom hai chị em cháu. Cháu và chị giúp bà làm việc nhà. Món 'tủ' của cháu là cơm rang trứng". Em 8 tuổi đang sống cùng bà và chị gái trong một ngôi nhà đất cũ trong khi bố em là công nhân đi làm xa còn mẹ đã bỏ nhà ra đi. Cả mấy tháng rồi không được gặp bố. Nỗi khổ của em học trò 8 tuổi đã làm rung động trái tim của nhiều người. Các nhà hảo tâm đã quyên góp tổng số tiền lên đến 17 triệu tệ (2,6 triệu USD) cho cậu bé và trường của em. Đảng Nhà Nước câm, vô cảm, lại không giao cho em và gia đình tất cả số tiền này, công dân mạng rất phẫn uất.

Còn tại VNCS, sau mấy chục năm chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch - Đầu tư ngày 11-1, ‘bá cáo’ cho Quốc Hội ‘Đảng cử dân bầu’, rằng “trong khu vực, chúng ta chỉ còn hơn Lào, Campuchia. Nếu thu nhập bình quân mỗi năm chỉ tăng có 170 USD như năm 2017, không biết bao giờ VN mới đuổi kịp các nước". Còn nỗi khổ của dân nghèo thì 1001 đêm kể cũng không hết.

CS làm kinh tế, làm dân nghèo nghèo thêm, khổ khổ thêm. Ở Trung Quốc Cộng sản cũng như Việt Nam Cộng sản. Đảng nhà Nước CS muốn tăng gia kinh tế với bất cứ giá nào; người dân lãnh đủ tất cả.

Thực vậy, một, tại TC, suốt mấy chục năm Chủ Tịch Mao trạch Đông của Đảng CS nặng ý thức hệ áp đặt chủ nghĩa kinh tế chỉ huy cứng rắn, kinh tế Trung Quốc gần như phá sản. Chủ Tịch Đặng tiểu Bình nối ngôi, thực dụng quan niệm mèo trắng, mèo đen con nào miễn bắt được chuột là tốt nên chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa để cứu chế độ khỏi đột quị. Ông chủ trương tăng trưởng kinh tế với bất cứ giá nào như thời kinh tế tư bản hoang dã ở Âu châu. Kinh tế TQ có tăng gia Đảng Nhà Nước CS giàu lên, nhân dân có ăn hơn, nhưng xã hội phân hoá trầm trọng. Hố ngăn cách giàu nghèo càng ngày càng sâu rộng, thành thị, miền biển phát triển kỹ nghệ, nông thôn nông nghiệp tiêu điều, môi trường không khí, nước, đất ô nhiễm môi sinh hết chỗ nói.

Đau thương và tội nghiệp nhứt là chưa đầy 20 năm gọi là ‘chuyển hệ tư duy sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’, 61 triệu trẻ em TQ bị cha mẹ bỏ rơi ở nông thông và 260 triệu công nông không ‘hộ khẩu’ làm lao nô cho các công trường, nhà máy như sanh vô gia cư, tử vô địa táng ở thành thị.

Người TQ gọi những trẻ em bị bỏ rơi này là «nhi đồng lưu thủ”. Ông Chloé Froissart, một chuyên gia Trung Quốc học, nhận xét, “Tại Trung Quốc, không hề có chính sách hỗ trợ đoàn tụ gia đình: lao động di cư bị đối xử như là một lực lượng làm thuê, họ bỏ qua khái niệm nhân đạo của vấn đề. Mặc dù có những thông báo gần đây về cải cách hộ khẩu, quyền công dân của những người này vẫn không được công nhận đầy đủ. Các chính sách chỉ ưu tiên cho các thành phố nhỏ và trung bình, nhưng theo nguyên tắc: trả tiền để được hội nhập.”

Còn báo Le Figaro của Pháp nói TC 30 năm làm kinh tế thị trường theo định hướng xã chủ nghĩa để lại ở nông thôn 60 triệu trẻ em Trung Quốc bị bỏ rơi (tương đương 22% tổng số trẻ em của cả nước TQ) và ở thành thị người lao công không hộ khẩu coi như sanh vô gia cư tử vô địa táng.

Các em này là nạn nhân, là thành phần dân TQ phải hy sinh vì chính sách phát triển kinh tế của Đảng Nhà Nước TC. Các em là miếng mồi của không biết bao nhiêu lạm dụng trẻ em, bao nhiêu tệ nạn, tai nạn xã hội, bao nhiêu bơ vơ, thiếu thốn tình cảm gia đình.

TC cũng có 260 triệu lao công không hộ khẩu ở thành thị, trong đó nữ chiếm 33,6%. Số ngươi này tiếng TQ gọi là “dân công – Mingong”, chữ dùng để chỉ những người nông dân bỏ ruộng đồng lên thành thị làm lao công. Con số lên tới 20% dân số TQ, sống còn thua lao nô thời Trung Cổ, không hộ khẩu, ăn nhờ, ở đậu trong phòng trọ chật hẹp nhưng giá rất mắc chiếm gần hết tiền lương tháng, bị công an thường xuyên sách nhiễu, chủ lợi dụng tình trạng cư trú không hợp lệ trả lương thấp. Tiền công lao động của một người thợ máy Trung Quốc (0,6U SD/giờ) rẻ gấp 23 lần tiền công của một người thợ máy Pháp (17USD), và thấp hơn 40 lần một người thợ Đức (24USD).

Trung tâm Nghiên cứu Pew thăm dò cho biết những mối lo ngại về sự bất bình đẳng đang xuất hiện khắp nơi. 52% công chúng hiện nay nhìn nhận bất bình đẳng là một “vấn đề rất lớn,”

Chính sách của TC là “kềm giá lương tiền” của công nhân rẻ là một yếu tố quan trọng hàng đầu trong việc tạo ra những sản phẩm mới, rẻ, dễ cạnh tranh, dễ kiếm lời trên thị trường toàn cầu và thu hút các nhà đầu tư nước ngoài.

Các công ty bắt công nhân làm việc trong điều kiện tồi tệ. Một tuần làm 5,5 ngày và 1 ngày 9,5 giờ. Thường không trả tiền giờ phụ trội, lại trễ lương hay quịt lương. Việc nợ lương, nhất là nợ lương công nhân tại các công trường từ lâu vẫn là một vấn đề chưa được giải quyết tại quốc gia này.

Hai, tại VNCS, trong 20 năm gọi là chuyển sang kinh tế thị trường, sưu khảo trong giai đoạn 1992/1993 đến 2014, thì thấy tinh trạng phân hóa giàu nghèo ở Việt Nam càng ngày càng tăng cao. Tiến sĩ Đỗ Thiên Kính thuộc Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội của CSVN trình bày trong báo cáo có tên Xu Hướng Bất Bình Đẳng Về Mức Sống Ở Việt Nam Trong 20 Năm Đổi Mới, công bố. Đối chiếu với tiêu chuẩn của Ngân Hàng Thế Giới, ông nói một cách cụ thể thì nhóm đầu là số hộ giàu, khoảng 20% dân số, chiếm 54,4% tổng thu nhập toàn quốc, trong lúc ba nhóm ở giữa với 60% dân số chỉ chiếm 40,9% thu nhập toàn quốc, còn lại nhóm thứ ba là các hộ nghèo, tức 20% dân số còn lại, chỉ chiếm 4,7% tổng thu nhập toàn quốc mà thôi.

Nhóm đầu giàu nhứt chỉ có 20% dân số nhưng chiếm 54,4 tổng thu nhập quốc gia là thành phần lãnh đạo, quản lý, doanh nhân và chuyên gia có chuyên môn cao. Ba nhóm ở giữa chiếm 60% dân số chỉ có 40,9 % thu nhập toàn quốc. Còn nhóm thứ ba là các hộ nghèo chiếm 20% dân số mà chỉ chiếm 4,7% tổng thu nhâp quốc gia thôi. Đó là nhân viên, công nhân, buôn bán dịch vụ, tiểu thủ công nghiệp. Sau cùng, tầng thứ ba, là tầng lớp thấp nhất, bao gồm lao động không chuyên, lao động giản đơn và nông dân./.(VA)

 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT