DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Tết Mậu Thân-Tết Con Khỉ_BS.Đào Như.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                   Image result for Tết Mau Thân-Tết Con Khỉ

Ông bạn già ở quê nhà, tuần vừa rồi điện thư hỏi tôi: “Tết năm nay ở Mỹ có gì lạ không anh? Ở đây thiên hạ nhắc lại Tết Mậu Thân qua cái tên của Tết Mậu Tí, nghe họ cường điệu mà buồn”! Và để cho tôi đọc cho vui, ông gửi cho tôi ba cái Websites của ba tờ điện báo trong nước nhắc đến “Mậu Thân”. Nghe ông nói ông ‘buồn’. Tôi không hiểu sao mà ‘buồn’? Ông ‘buồn’cái gì? Sự đời nó như vậy. Có chi mà buồn. Kể thắng cuộc bao giờ cũng là ‘vua’. Rồi tôi sực nhớ ra ông mất một thằng con trai hồi Mậu Thân. Nó có đi lính đi tráng cũng cho cam. Lúc ấy nó mới có 12 tuổi. Nó chết khi nó nằm ngủ trên võng. Nó bị lạc đạn mà đạn của ai, từ phía nào, đến giờ này cũng chưa ai biếtt được. Nghĩ mà thương ông bạn già của tôi, phải chi thằng Hạnh, thằng con trai của ông, nó còn sống tới ngày nay, thì nó cũng 5 chục tuổi ngoài, ít ra nó cũng cho ông một vài đứa cháu nội.  Nó là con trai một của ông, bây giờ ông bạn tôi đã 78, chỉ sống với mấy đứa cháu ngoại. Đôi khi điện thư cho tôi ông cũng khề khà “ngoại nội là với người ta, với anh! Với tôi chỉ có một”! Tôi thấy ông bạn già của tôi chân thực, tôi đành nói thật, ở hải ngoại cũng có nhiều người đang liên kết hai chữ “Mậu” đấy. Họ cũng nhắc lại sư thất bại của phía bên kia trong Tết Mậu Thân, hàng chục ngàn cán bộ cộng sản nằm vùng từ nông thôn đến thành thị trong mấy mươi năm đều xuất đầu lộ diện, đều bị diệt sạch. Đọc 3 websites anh gửi, tôi thấy trong nước họ cũng còn nóng bỏng thật. Họ còn câm thù. Họ ca tụng sự chiến thắng của “Cách mạng” trên toàn cả các tỉnh thành Miền Nam trong tết Mâu thân, diệt hàng vạn tên thù. Nhưng họ quên họ không nói là họ diệt được mấy tên ngoại nhân?  Họ rêu rao với những hàng tit lớn đọc qua nghe rổn rảng thật. Tôi thấy anh em trong nước còn cường điệu, còn sắt máu quá phải không? Tôi thấy trong website của anh gửi, có cả hình ảnh của ông Võ văn Kiệt tham dự ngày lễ kỷ niệm 40 năm ngày tổng tấn công Tết Mậu Thân, mặc dầu mới hôm nào đây ông kêu gọi người Việt trong nước và hải ngoại khép lại quá khứ, hướng về tương lai, đoàn kết dựng xây đất nước. Tôi nói thật là tôi ngạc nhiên hết sức theo tôi cuộc tổng tấn công ‘Tết Mậu Thân’ là một vết nhơ lịch sử của dân tộc ta, một giai đoạn chiến tranh diệt chủng. Đã gần nửa thế kỷ mà vẫn còn nhiều người Việt trong nước và hải ngoại vẫn chưa nhận ra bộ mặt thật của nó. Cả hai bên còn ca tụng chiến thắng, diệt thù. Chúng ta quên vạch mặt, lật áo, nhận diện thật kỹ, kẻ thù mà chúng ta diệt đó là ai? Có người ngoại quốc nào không? Hay toàn là người Việt: Người Bắc! Người Nam! Việt Cộng! Việt gian!..Những kẻ thù mà chúng ta diệt đó có kẻ chính anh em của chúng ta, bà con giòng họ của chúng ta! Chúng ta ôm nhau tiêu diệt nhau. Biến cố Mậu Thân là một vết nhơ lịch sử không chối cãi được. Tôi phải thú thật với ông bạn già của tôi, tôi rất băn khoăn khi nghỉ đến năm 2011. Sẽ còn ai mê muội liên kết hai năm Tân Hợi (1971) và năm Tân Mão (2011) nữa không? Đó cũng là 40 năm sau cuộc thảm sát tàn bạo mà quân đội miền Nam gọi là Hành Quân Lam Sơn 719, và Bộ đội miền Bắc gọi là Chiến Dịch Đường 9 Nam Lào. Sẽ có lắm kẻ khóc cười.  Sẽ có nhiều người Việt ở trong nước ca tụng chiến thắng Đường 9 Nam Lào và cũng sẽ có không ít một số người Việt ở hải ngoại mơ ước ngày phục hận cho Cuộc Hành Quân Lam Sơn 719. Năm 1971, những đứa con Việt Nam, nghe lời thiên hạ, dẫn nhau đến vùng rừng núi thâm u, quần thảo nhau, chém giết nhau! Họ đâu có hay trong lúc đó từ trên nền trời xanh thâm thẩm, cao tít cách họ 10 ngàn thước, hàng triệu tấn bom đang rơi xưống trên đầu họ với độ chính xác không sai quá 1li. Tất cả đứa con Việt bi vùi dâp, bị diệt sạch với sự tàn bạo chưa từng thấy trong quân sử nhân loại. Tất cả đều hoá thành những mảnh xương, những phần vụn vặt của cơ thể, những chiếc đầu lâu còn nguyên nét mặt kinh hoàng; những chiếc giầy trận, những chiếc dép râu, những nón tai bèo rách nát, những chiếc nón sắt lăn lóc, những mảnh áo trận rằn ri, những mảnh vải kaki Nam ñịnh xanh màu chàm…nằm vất vưỡng trên những khu rừng, trên những con đường tiến vào Tchepone. Những lực lượng còn sống sót của cả hai bên rút về hậu cứ sau này, họ có biết không họ là những kẻ may mắn mà pháo đài bay B52 chưa giết kịp. Tôi cũng nói với ông bạn già: “Chúng ta cần phải biết sự thật là như vậy…để khiêm tốn, để có cái nhìn chính xác hơn về lịch sử, để biết rõ chỗ đứng của ta trong cộng đồng nhân loại”. Và tôi cũng thú nhận, những trận đánh Tết Mậu Thân năm1968, những trận đánh trong cuộc Hành quân Lam sơn 719 năm1971, đã kết thúc từ lâu, nhưng khi giáp mặt sự thật nó vẫn còn là cuộc chiến. 
 
     Viết tới đây tôi bồi hồi nhớ lại Phạm Huấn, người Phóng viên Tiền Tuyến của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, người trai thời loạn. Vô cùng thương tiếc anh. Anh đã vĩnh biệt Sự Thật Lịch Sử   Đất Nước quá sớm, mang theo một trời hiểu biết về niềm bí ấn của chiến tranh Việt Nam và cũng một trời uất hận vì anh chưa nói hết được những điều anh muốn nói. Anh là kho tàng tài liệu sự thật về “Tết Con Khỉ”, “Hành Quân Lam Son 719”, “Cuộc Triệt Thoái Khỏi Cao Nguyên 1975”… Và tôi cũng nhớ lại các nhà văn viết về chiến trường: Nguyễn minh Châu, với tập hồi ký “Dấu Chân Người Lính”, Lê Lựu với “Thời Xa Vắng”, Bảo Ninh với “Nỗi Buồn Chiến Tranh” và Chu Lai với “Ăn Mày Dĩ Vãng”, “Vòng Tròn Bội Bạc”…tất cả các anh em đã viết vế chiến tranh với nỗi bức xúc đỏ như màu huyết của chính mình, của đồng đội. Thế mới hay, Chiến tranh luôn luôn là sự hối tiếc của lịch sử là sự ăn năn của nhân loại, của mọi dân tộc. Tôi cũng nói cho ông bạn tôi hay rằng người Việt mình chưa bằng người Mỹ, họ “biết quên”, “họ biết cách quên”, “họ biết tự buộc mình phải quên”, như tổng thống Gerald Ford, sau 30 tháng 4-75 tuyên bố “Trang sử Chiến Tranh Việt Nam đã lật qua”. Ông kêu gọi người Mỹ hãy quên cái quá khứ ấy đi và hướng về tương lai, viết lên trang sử mới hồi sinh đất nước Mỹ! Quả nhiên nền kinh tế của Mỹ đã phục hồi rất nhanh sau đó nhờ người Mỹ biết quên chiến tranh Việt Nam, tập trung vào phục hồi kinh tế Mỹ. Tôi cũng nói thật với anh Tết năm nay ở Mỹ có nhiều biến chuyển lắm. Chúng tôi ăn Tết dưới những biến động lớn của đất nước Mỹ và của Thế giới. Chúng tôi ăn tết trong cái lạnh chưa từng có của nước Mỹ, và tôi báo cho anh biết, hôm ấy, lúc tôi đang viết những dòng điện thư cho anh thì ở Minnesota đang lạnh 40 độ âm dưới không độ F! Đó là kỷ lục trong lịch sử thời tiết của Mỹ. Dù vậy nó cũng không đủ khả năng làm cho người Mỹ và chúng tôi run sợ. Thật sự cái làm cho chúng tôi đang run sợ trong Tết năm nay là sự suy thoái quá nhanh của nền kinh tế Mỹ có nguy cơ kéo theo sự khủng hoảng kinh tế của toàn thế giới! Thêm vào đó là cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ năm 2008 đang ở vòng sơ bộ nhưng rất sôi nổi và “bóng ma Chiến Tranh Việt Nam” vẫn còn lãng vãng đâu đây, ám ảnh cuộc bầu cử tổng thống Mỹ trong suốt gần nửa thế kỷ qua. Có người hỏi nó sẽ còn ảnh hưởng cử tri Mỹ đến tận bao giờ? Người Mỹ đang quyết tâm xua đuổi cái bóng ma của quá khứ, cái bóng ma của Chiến tranh Việt Nam. Họ không muốn nghe, không muốn thấy những gì dính dán đến Chiến tranh! Trong chiến tranh không có kẻ thắng, không có người thua. Trong chiến tranh chỉ có những nạn nhân. Chiến tranh luôn luôn gây ra đổ nát, nghèo đói, chết chóc. Tệ hại hơn thế nữa chiến tranh phân ly xã hội, chia cắt đồng bào, bóp méo lịch sử gây biết bao nhiêu hận thù, nhầm lẫn và lạc hậu, một cách phi lý! Hai dân tộc Việt Mỹ biết rõ điều đó. Hai dân tộc Việt Mỹ đã viết cho nhau những trang sử đẩm máu đáng tiếc, kéo dài hơn 20 năm! Tất cả 2 dân tộc đều là nạn nhân của chiến tranh và đang thừa hưởng “Di Sản Của Chiến Tranh”: người Việt gọi là “Hội Chứng Hậu Chiến” người Mỹ gọi là “Post Traumatic Stress Disơrder Syndromes” (PTSD).
 
     Và tôi kết luận bức điện thư cho bạn tôi với câu văn dài dòng sau đây: 
 
 “ Như anh thấy đấy! Tất cả kinh nghiệm đắng cay còn nguyên đó. Bài học lịch sử là nhìn lại quá khứ một cách chân thật và công bằng. Mục đích của bài học lich sử là hướng về tương lai, xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ, công bằng và nhân ái. Thật là lạc hậu trong lúc này mà chúng ta miệt mài đánh bóng quá khứ, quá khứ của chiến tranh, xây dựng những tượng đài hoành tráng cho những chiến trận! Điều quan trọng chúng ta phải biết vượt lên chính mình, phải biết liêm sĩ, phải biết tự soi rọi mình, chân thật với mình để biết khiêm tốn, phải biết quên đi cái quá khứ, quá khứ của chiến tranh, của nhầm lẫn, phản bội, gian trá; để cùng nhau đoàn kết xây dựng lại diện mạo quê hương, phát triển kinh tế, tiến lên cùng thời đại..”
 
     Tôi có một chút ân hận sau khi tôi “send” điện thư ấy đi cho ông bạn già của tôi. Không hiểu ông ta có bảo tôi thiếu thực tế, không biết sống theo hiện thực, không chịu vương lên cùng trào lưu thiên hạ, hãy gồng mình lên tung hô vạn tuế những chiến trận trong quá khứ?..,/,
 

Đào Như

Chicago, Illinois, USA

Ngày 14/02/2008

      © Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
      © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT