DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Tuổi Trẻ Nước Việt, Nòi Giống Hùng Cường Lạc Long_Nguyễn Nhơn.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                               Image result for Hinh Cac Cô Cầm Cờ Vàng

Trích: Hy vọng sự cúi đầu sợ hãi ĐCSVN vong nô trong thời gian chúng cai trị chỉ là hiện tượng chứ không là bản chất của người Việt Nam." Ngưng.

Tôi cũng hy vọng như vậy, cũng ước ao, mong muốn như vậy. Nhưng so sánh tinh thần của đa số thanh niên bây giờ và thế hệ đàn anh của họ, lớp người cầm súng, sinh trước năm 1975 thì thấy khác xa quá nhiều.

“Ngày mai đụng độ ta còn sống 
Sẽ lại sông Mao phá phách chơi
Chia sẽ nỗi sầu cùng gái điếm
Đốt tiền mua lấy một ngày vui”

Nguyễn Bắc Sơn

Những người lính ấy sống, vui chơi, hay đánh giặc, việc nào họ cũng làm hết mình. Gặp những trường hợp bị thất thế, giặc dùng biển người tràn ngập, thì giải pháp sau cùng của họ chọn thường là gọi phi cơ dội bom, pháo binh bắn ngay trên đầu họ. Thà chết chung với giặc, quyết không đầu hàng.
. . .

“Anh theo quân vào nơi hiểm địa
Hét tiếng xung phong đến vỡ trời
Bắn cháy xe tăng như uống rượu
Mà tưởng em đang rót chén mời.”

Bốn câu thơ trên được trích từ một bài thơ dài của một nhà thơ, một Hạ Sĩ Biệt Cách Dù. Anh sáng tác bài thơ này ở trận An Lộc – 1972.

“Bắn cháy xe tăng như uống rượu
Mà tưởng em đang rót chén mời.”

Ôi! Đẹp biết bao, hào sảng biết bao !

Tôi hiểu rằng sau 42 năm bị nhồi sọ trong xã hội cộng sản. Với chính sách ngu dân, họ bị hướng tới những mục tiêu vật chất phù phiếm, sống vô cảm với hiện thực xã hội đầy dẫy nhưng chuyện trái tai, gai mắt. Tối ngày chỉ lo một, hai
ba … DÔ.

Nhưng những năm gần đây, nhiều người, nhất là giới trẻ, bắt đầu vượt qua sự sợ hãi, lên tiếng chống đối lại bè lũ bàn nước, hại dân. Tôi tin rằng số người này sẽ càng ngày càng đông, và khối người này sẽ đủ mạnh để dứt điểm lũ bạo quyền, đáp ứng được niềm ước mơ mà muôn triệu người đang âp ủ trong tim.

******
Cũng như bạn Lê Nam, tôi vững tin vào Tuổi trẻ Việt Nam, nòi giống hùng cường Lạc Long:

Tôi vẫn tin vào Tuổi trẻ Việt Nam

Trích: " Thư này cho các anh, chúng tôi mong mỏi và đặt hy vọng vào các anh, hãy cùng dân tộc song bước, đồng hành với người dân để cứu nước.
“Hãy chĩa mủi súng vào kẻ thù chính, bọn Cộng Sản Việt Nam, thủ phạm đã làm mất nước Việt Nam, đồng phạm trong âm mưu Hán Hóa, Diệt Chủng của Tàu
Khựa Bắc Phương để Tự Do Dân Chủ thăng hoa khi Cộng Sản đã bị đánh đổ”.
Các anh sẽ là những anh hùng trong vòng tay của Dân Tộc Việt Nam 4000 Năm Văn Hiến, bất khuất chống giặc Tàu xâm lược để đất nước Việt Nam trường tồn, có chủ quyền, dân tộc Việt Nam ngẩng đầu hãnh diện trong trật tự an toàn thế giới.

( Thư Gởi Bộ Đội, Công An Nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa
Lê Thành Quang.)

**********

Đối với bất cứ nhà cầm quyền lương thiện nào, BIỂU TÌNH - ĐÌNH CÔNG – BÃI THỊ – BÃI KHÓA là 4 mối lo gan ruột.
Một khi các biến cố ấy đồng loạt xãy ra, ở các nước dân chủ, chánh phủ tức thì sụp đổ, bởi vì đó là người dân nổi lên làm cách mạng đòi thay đổi thể chế.
Ở xứ xã nghĩa ta thì khác, dù có biểu tình, đình công, bãi thị thì dân lo sao thì lo, “thanh gươm và lá chắn” tính sao thì tính, còn cái gọi là “chú phỉnh” bình chân như vại. Bằng cớ là trong cái “Hội đại” trung ương số 6, 200 trùm đảng đấm ngực xưng tội, tất cả chúng ta cả và cá tra, lòng tong, cá chốt đều có lỗi ăn bẩn, nhưng chỉ cần xin lỗi đảng trước, dân sau rồi huề và...đảng và chú phỉnh ta tiếp tục cai trị nữa, ai nói gì mặc ai.

Trước tình thế ấy, cho dù cách mạng có xãy ra long trời lở đất, bọn trùm đảng chỉ biết sai bọn nha trảo “thanh gươm và lá chắn” ngăn chặn, cầm cự còn bọn trùm thì cứ đánh võ “Lỳ” theo như lời khuyến cáo của cố Tổng thống Thiệu “ Làm chánh trị phải biết lỳ!”

Như vậy làm thế nào kết thúc cuộc cách mạng? Ai là người đứng ra dứt điểm cuối cùng?

GIỚI TRẺ QUÂN ĐỘI – CÔNG AN
NGƯỜI KẾT THÚC CÁCH MẠNG VIỆT NAM

Làm sao dám xác quyết như vậy?

GIỚI TRẺ QUÂN ĐỘI: NGƯỜI KẾT THÚC CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Mùa hè năm ngoái, khi xãy ra các cuộc biểu tình chống Tàu xâm lăng, cùng lúc tin tức sôi động về các vụ cưởng chế cào nhà, cướp ruộng đất, xuất hiện trên Dân Làm Báo lá thơ của người lính canh giữ đảo Trường Sa.
Lá thơ viết, kể lể tâm tình của người lính chiến bảo vệ biển đảo, biên cương Tổ quốc, về thân phận ngang trái mà người lính trẻ phải cắn răng gánh chịu: Đối với trách nhiệm bảo vệ Đất nước, tàu chiến kẻ xâm lăng diệu võ, dương oai, xâm phạm lãnh hải trước mắt mà phải bất động trơ mắt nhìn! Đó là nỗi khổ tâm về việc nước. Về tình riêng, nỗi nhà, băn khoăn ray rức, không biết mai nầy, cha mẹ già ở làng quê có lâm cảnh bị cưởng chế mất nhà, mất ruộng cày hay không?!
Tuy xưng danh là lính, nội dung lá thơ đỉnh đạc, tỏ rõ tác giả là một sĩ quan trung cấp.

Mai nầy, nếu xãy ra cuộc nổi dậy của đông đảo đồng bào ruột thịt, thử hỏi, người sĩ quan quân đội ấy có nở đang tâm ra lịnh bắn giết hay không?
Câu trả lời chắc chắn là không. Trái lại, sau bao nhiêu uất ức dồn nén, nay lại thêm nỗi xót dạ vì đồng bào bị đàn áp thảm thương, người lính trẻ ấy cũng sẽ phản ứng giống như các bạn trẻ Nga sô, Ai Cập: Quay súng lại bắn vào bọn độc tài, áp bức, cứu dân, cứu nước.

GIỚI TRẺ CÔNG AN
NGƯỜI KHẢ DĨ SÁT DIỆT TRÙM LANG SÓI BA ĐÌNH

Cũng trong mùa hè năm ngoái, khi xãy ra “sự cố” tồi tệ, đại úy Minh, lực lượng “chỉ biết còn đảng, còn mình,” đạp vào mặt người biểu tình yêu nước, “đồng chí” Nguyễn Chí Đức, một sĩ quan An ninh gởi lại Dân Làm Báo hai lá thơ “đối thoại.” Lá thứ nhất phàn nàn về việc người biểu tình gây náo loạn, làm mất trật tự, tổn hại vẽ đẹp Thủ đô “hòa bình” Hà Nội ta, giống như lời than phiền của trùm Phạm Quang Nghị hồi gần đây!

Lá thơ thứ hai nghiêm trọng hơn, đi thẳng vào vấn đề cốt lõi của hiện tình Đất nước rằng: Các bạn đang tranh đấu nhằm giải thể “đảng,” tôi đang phấn đấu “hoàn chỉnh đảng” để tiếp tục lãnh đạo. Trường hợp các bạn thắng, tôi sẳn sàng chấp nhận “đi tập trung giáo dục cải tạo”, có sao đâu! Điều khó nghĩ là khi giáp mặt nhau trên trường tranh đấu, làm sao giữ được “cảm tình” của nhau đây?!

Lời lẽ giữa người trẻ với nhau chí thiết như vậy thì thử hỏi, một khi người công an trẻ ấy, sau cái “hội đại” gọi là “chỉnh đốn đảng” tồi tệ, chỉnh còn chưa xong làm sao hoàn thiện đảng cho được, thì người sĩ quan trẻ ấy thất vọng biết bao!
Trươc tình thế ấy, nếu mai nầy toàn dân nổi dậy, người sĩ quan ấy làm sao nhắm mắt tiếp tục làm “thanh gươm, lá chắn”, bảo vệ bọn trùm phản nước hại dân cho được?!

Khi một người trẻ hoài bảo về một lý tưởng cao đẹp, phát giác ra mình bị lừa gạt, mang tiếng xấu a tòng với bọn mãi quốc cầu vinh, niềm phẫn nộ kích phát hành động cực đoan là không lường được. Cho nên mới nói giới trẻ công an khả dĩ là tay sát thủ diệt trừ bọn trùm tham tàn cọng sản.

Tôi đọc đâu đó lời thầy Mạnh Tử, đại ý: Niềm trắc ẩn là khởi đoan của lòng nhân ái. Các lá thơ của hai người trẻ bộ đội, công an tiêu biểu cho niềm trắc ẩn, là đầu mối dẫn khởi tình thương, tấm lòng thương dân, mến nước của giới trẻ Việt Nam.
Mai nầy giông bảo cách mạng nổi lên, chính giới trẻ Việt Nam chớ không phải ai khác, sẽ đứng lên làm lịch sử cứu dân, cứu nước. Nói theo cách nói của tay cán bộ tuyên huấn Nguyễn Tâm Bảo: " Giới trẻ Việt Nam ngày nay chỉ còn le lói chút “tinh thần dân tộc” tiềm tàng trong huyết quản. Nhưng đó là con giao long đang nằm yên."

Mai nầy con giao long ấy, trước vận nước ngã nghiêng, trước thái độ nhu nhược, ươn hèn của bè đảng csvn trước giặc Tàu xâm lược, giựt mình tỉnh thức, sẽ vùng dậy vươn vuốt sắc, vì dân khử bạo:

“ Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt chỉ vì khử bạo”

                                                      Nguyễn Nhơn

 (Tác giả gửi đăng)
   © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam
Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.  

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT