DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hãy trông cậy vào Chúa _Trần Phong Vũ.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                              

“Cứ nghĩ tới nhà thờ nào cũng dọn Cung Thánh,

đưa Nhà Tạm đi nơi khác để mời TN về gây quỹ thì buồn quá!”

Trần Phong Vũ

   ***

Dẫn nhập

Tiêu đề bài viết này cũng như hai dòng chữ nhỏ để trong ngoặc kép được trích từ điện thư của cô/bà Liên Hương hồi âm cô/bà Helen (Hương Lan) do người bạn chuyển cho chiều Thứ Tư 06-12-2017, năm ngày sau đêm Gloria III Hoan Ca Maria do Thúy Nga Paris trình diễn trong Nhà Thờ Giáo xứ St. Columban, GP Orange, nam California.

Qua nội dung hai thư trao đổi tôi hiểu hai người nếu không là bạn bè thân cận thì ít nữa cũng quen biết nhau trong PT Cursillo[1]. Và như thế, một cách nào đó tôi cũng có liên hệ tinh thần với cả hai. Giản dị vì tôi cũng là một Cursillista. Khác chăng là một Cursillista đã bước vào tuổi xế chiều. (Xin mở dấu ngoặc để khai báo theo thông lệ Phong Trào: Tôi, Đa Minh Trần Ngọc Vân (tên thật) tham dự khóa Cursillo 96 mùa hè năm 1983 trên đồi Marywood, Tòa Giám mục cũ của Giáo phận Orange, sinh hoạt hàng tuần liên tục trong Nhóm Gioan Tiền Hô từ ngày dự khóa đến nay.)

Do mối liên hệ thiêng liêng và mật thiết ấy, phong trào khuyến khích chúng tôi xưng hô với nhau là “Anh” là “Chị”, không phân biệt vai vế, địa vị, tuổi tác. Do đó, trong bài viết này, kể từ đây tôi không dùng lối xưng hô khách sáo xa lạ nữa mà gọi hai tác giả điện thư là “Chị”. Ước mong hai chị không phản đối và cho phép tôi được dựa vào nội dung hai điện thư này để tỏ bày những suy nghĩ chân thành, thẳng thắn của tôi trong tâm tình của những Anh Chị Em trong một gia đình: Gia Đình Cursillo để thông chia những trăn trở thao thức chung với những bạn đọc thân thương của chúng ta.

Hoàn cảnh dẫn tới cuộc đối thoại

Trong đêm “Gloria III Hoan Ca Maria” do Thúy Nga Paris trình diễn trên Cung Thánh Giáo đường St. Columban Thứ Sáu 01-12 vừa qua, chị Hương Lan trong số những khán giả mua vé tham dự và chị Liên Hương là người cùng bà con đồng đạo âm thầm đứng cầu nguyện bên kia đường đối diện Nhà Thờ. Trong một trường hợp hy hữu nào đó, khi cùng mọi người vào dự khán đêm nhạc, chị Hương Lan nhận ra trong số những đồng đạo đang âm thầm cầu nguyện “bên kia lề đường” có những Cursillistas thân thương của chị. Điều này thúc đẩy chị phải lên tiếng để nói lên quan điểm của mình. Một chọn lựa thật chính đáng. Trước hết nó chứng tỏ sự hồn nhiên, ngay thẳng của một thành viên PT Cursillo. Từ đấy, chính chị đã mở đường cho một cuộc đối thoại thật hữu ích.

Điều đáng quý và đáng trân trọng nhất là ở cuối thư, chị Hương Lan viết:

“Tôi nghĩ mà thương các bạn đứng chịu lạnh lẽo ở góc đường, không biết có ai sau hôm đứng chịu lạnh có bị cảm lạnh không ???”

Thư không chỉ danh ai, nhưng qua câu chót “Thân chào các bạn Curcillo chúng mình” cho thấy người gửi thư muốn ngỏ lời với những anh chị em Cursillistas của chị thuộc Phong Trào Cursillo trong số những người đứng cầu nguyện buổi tối 01-12. Và như thể đã mở đường cho chị Liên Hương lên tiếng.

Sau đây là nguyên văn điện thư của chị Hương Lan.

(Đầu mail ghi ngày giờ gừi: lúc 10 giờ 23 phút ngày 05-12)

“Chúa đã dậy chúng ta đừng Xét Đoán ai để mình khỏi bị Xét Đoán.  Chúa đã dậy chúng ta phải tuân phục hàng giáo phẩm. Tại sao lại có hành động chống đối các ngài ????

Nghĩ lại xem mình làm vậy có đúng không ???

Tôi đi dự Gloria 3 Hoan ca Mẹ Maria, tôi cảm được nâng tâm hồn lên với Mẹ.  Tôi nghĩ mà thương các bạn đứng chịu lạnh lẽo ở góc đường , không biết có ai sau hôm đứng chịu lạnh có bị cảm lạnh không ???

Xin vài dòng chia sẻ tâm tình của tôi.

Thân chào các bạn Curcillo chúng mình.

Hương Lan”

 

Người viết không rõ có bao nhiêu đối tượng nhận được điện thư của chị Hương Lan. Điều chắc chắn là chị Liên Hương, một trong những Cursillistas đã nhận.

Dưới đây là nguyên văn điện thư hồi âm chị Helen (tức Hương Lan) của chị Liên Hương ghi lúc 1:35 AM hôm Thứ Tư 06-12.

“Chị Helen quý mến,

Vâng!  Em đứng bên kia đường vừa lạnh, vừa đói. Có một anh chị lái xe đi ngang qua rồi ít lâu sau quay trở lại cho chúng em hai hộp pizza thấy cũng ấm lòng.

Chị Helen thân mến, em xin xác định là những anh chị em đứng bên kia đường hoặc ít ra là chính em không hề chống đối hàng giáo phẩm mà chỉ là bày tỏ điều mình không thấy đúng, không đồng ý.

Em rất hiểu và cảm thông trách nhiệm nặng nề của của hàng giáo sĩ phải chăm sóc và tạo dựng một giáo xứ, giáo phận hiệp nhất, yêu thương, đạo đức và phát triển, bên cạnh đó còn phải lo tu bổ cơ sở và lo cho các chi phí khác v.v... Nhưng dùng ngay chính nhà thờ nơi cung thánh để làm sân khấu với mỹ từ Gloria Hoan Ca Mẹ Maira hay chiêu bài bán vé gây quỹ thì em thấy rằng không đúng và không nên làm.

Tại sao không đồng ý, em xin giải thích như sau:

a, Thuý Nga Paris là một cơ sở làm ăn họ không đến với Gx để giúp không công, đây là một trao đổi có tính cách thương mại.

b, Một show TN tổ chức và thu hình tốn phí tối thiểu là 150 đến 200 ngàn, chưa nói đến quảng cáo và sự lo lắng không đủ người tham dự.  Thời buổi YouTube, Internet TN lại càng điêu đứng nên họ phải tìm một thị trường khác.  Hợp tác được với các nhà thờ họ không mất tiền mướn chỗ, không cần quảng cáo vì có tiếng nói rất uy tín của Linh Mục bản xứ kêu gọi giáo dân tham dự.  Giáo dân VN yêu mến Giáo hội sẵn sàng tham dự và đóng góp.  Một thị trường rộng lớn và dễ dàng kiếm sống.

c,  CD sẽ tung ra toàn 52 tiểu bang và thế giới, hình ảnh đẹp, ca sỹ ca hay, GX gây quỹ tốt đẹp qúa...  và... cũng có thể thị trường của TN lan tràn qua Houston và khắp nơi cũng không chừng.  Viết tới đây em thấy lòng buồn vô hạn.  Em không trách TN vì họ làm ăn mà, em cũng không dám trách các vị chủ chăn vì các ngài cũng có những điều rất thực tế cần phải lo, nhưng mình còn có Chúa nữa mà, Chúa cùng lo với mình mà.  Hãy trông cậy vào Chúa (em thường hay lẩm nhẩm câu này mỗi khi lo lắng).

Cứ nghĩ tới nhà thờ nào cũng dọn cung thánh, đưa Nhà Tạm đi nơi khác để mời TN về gây quỹ thì buồn quá.

Tại sao em đứng bên kia đường?

Biết mình nhỏ bé không có tiếng nói em đến với nhóm cầu nguyện “bên kia đường” chỉ mong mỏi  một điều cầu mong sao các cha nghĩ lại.  

Gloria 3 gây xung đột nặng nề trong hội đoàn, nhóm và ngay cả trong gia đình.  Em xin quý anh chị nghĩ lại, mình bất đồng ý kiến chứ đừng bất hoà, nhất là những email có tính chất gây hấn đụng chạm đến những người khác không cần thiết vì chỉ gây chia rẽ.  

Đây là những lời bộc bạch chân thành, xin quý anh chị đọc trong cảm thông và xin xây dựng cho em, cho nhau để mình cùng nhau cầu nguyện tìm Thánh Ý của Chúa thay vì tìm ý muốn, ý thích của chính mình.

Xin Chúa ban phúc lành trên quý anh chị và cùng đồng hành với quý anh chị trên bước đường phục vụ.

Liên Hương”

Vài suy tư trong tâm tình cầu nguyện của người viết

Sau khi chậm rãi vừa đọc vừa suy nghĩ hai điện thư trao đổi giữa hai chị Hương Lan và Liên Hương, tôi thật sự vui mừng và xúc động khi nhận ra tinh thần xây dựng và thái độ chân thành toát ra qua những lời lẽ của hai cá thể, cho dù trong nhất thời đang ở hai vị thế khác nhau, nếu không muốn nói theo cách nhìn thế tục là đối nghịch nhau.

Một cách khái quát, lá thư ngắn của chị Hương Lan phản ảnh một tâm hồn đạo đức, thẳng thắn, đơn sơ, bộc trực khiến người đọc không thể không trân trọng khi chị dựa vào Lời Chúa để khuyên bạn không nên xét đoánphải tuân phục hàng Giáo phẩm. Lời xác định cảm nghiệm mà chị nhận được trong khi nghe Thúy Nga Paris hát cũng rất thật lòng trong vị thế và cách chọn lựa riêng của chị Hương Lan:

“Tôi đi dự Gloria 3 Hoan ca Mẹ Maria, tôi cảm được nâng tâm hồn lên với Mẹ”

Tôi mừng vì chị có được những trải nghiệm quý giá ấy. Nhưng cùng một lúc, tôi cũng biết chắc có rất đông tín hữu khác mà điển hình là chị Liên Hương, những người cùng chị đang đứng bên kia đường cầu nguyện giữa trời đêm lạnh lẽo, hàng trăm bà con khác đã ký tên vào Thư Ngỏ gửi Cộng Đồng và đám đông thầm lặng….. lại có cảm thức khác: cảm thức đau đớn buồn bã khi thấy Cung Thánh trong Giáo đường đang bị tục hóa!

Điều đáng quý và đáng trân trọng nhất, là ở cuối thư, chị Hương Lan viết:

“Tôi nghĩ mà thương các bạn đứng chịu lạnh lẽo ở góc đường, không biết có ai sau hôm đứng chịu lạnh có bị cảm lạnh không ???”

Đấy là tình liên đới, là niềm xúc cảm đích thực, tự phát từ trái tim yêu thương của những môn đệ đã chọn Đức Giêsu làm Thày của mình sau khóa tĩnh huấn ba ngày, cho dẫu vào thời điểm hai chị đang có những suy nghĩ, nhận định khác nhau.

Đọc những lời khen ngợi chị Hương Lan trên đây hẳn có người cho tôi là “ba phải” khi biết tôi luôn ở vị thế tương tự như cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, người Mục tử già Dòng Thánh Phan-xi-cô Khó Khăn cũng gọi là Dòng Phan-xi-cô Hèn Mọn, hiện ở Sài-Gòn khi cha tự nhận mình là người có “điểm kính các Đấng Bậc không cao”[2]?

(Trước khi nói về thái độ bị cho là “ba phải” này, tôi thấy cần lý giải tại sao cha Pascal lại thú nhận mình như thế? Giản dị chỉ vì ngài luôn quan niệm rằng: đã mang thân phận yếu đui của con người, dù ở đấng bậc nào, cũng có lúc sai lỗi. Do đó sự lên tiếng để “sửa sai” -không vì bất cứ động lực bất chính nào mà chỉ với tấm lòng thành của Con Cái Chúa-, là bổn phận thiêng liêng của bất cứ ai, giáo sĩ hay giáo dân.

Theo cha và cũng theo nhận định của Đức cố Giám Mục Phaolô Lê Đắc Trọng trong Hồi ký của Đức Cha do nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân tái bản năm 2009, lòng tôn kính và thái đ vâng phục “tối mặt” không những không giúp ích gì cho người được tôn kính hoặc vâng phục kiểu này. Trái lại, nó chỉ tạo cớ vấp phạm cho các ngài. Từ đấy, do tác động giây chuyền, sẽ ảnh hưởng tới sứ mạng truyền giáo của Giáo hội.

Vì nhận biết như thế, cha Pascal từng công khai vạch trần những sai trái của người cầm đầu Tổng Giáo Phận Sài-Gòn hiện nay. Cụ thể thời gian Đức Cha Bùi Văn Đọc còn là Giám mục Mỹ Tho, trong bài giảng tại nhà thờ Thánh Phaolô ngoại thành Rôma hồi tháng 6-2009 đã cố tình cắt xén một chi tiết quan trọng khi trích dẫn lời Tiên Tri Gêrêmia để biện minh cho sự im lặng khó hiểu của hàng Giám Mục trước những hiện tượng phản Tin Mừng trên quê hương thời cộng sản. Và cha đã không ngần ngại lên tiếng).

Trở lại với vị thế một người viết phần nào chịu ảnh hưởng cha Pascal[3] tại sao tôi lại có những lời lẽ nhẹ nhàng, trân trọng khi chị Hương Lan khuyên bạn minh phải “tuân phục” hàng Giáo phẩm… để bị coi là người “ba phải”?

Xin thưa: tuân phục các Đấng bản quyền trong Hội Thánh ở mọi cấp độ là nguyên tắc cần phải có để duy trì tôn ti trật tự trong Đạo. Tuy nhiên, có phải vì nguyên tắc này mà người tín hữu tự biến mình thành một bày cừu lúc nào cũng nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi sai trái xâm hại đời sống đức tin –dù giáo dân hay giáo sĩ gây ra- ?

Trong cách sống đạo và thể hiện niềm tin cá nhân nơi chị Hương Lan , dù không đồng thuận nhưng tôi phải trân trọng niềm tin của chị. Bởi vì chị đơn sơ tin thật như thế nên hành xử như thế. Nhưng trân trọng không có nghĩa là tôi hành xử như chị. Riêng tấm lòng cảm thương của chị trước cảnh những đồng đạo đứng bên vệ đường lạnh lẽo cầu nguyện tôi thật sự bày tỏ lòng trân trọng và quý mến.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng trên Thập Giá, Chúa Giêsu cầu nguyện cùng Chúa Cha: “Xin Cha tha tội cho chúng, vì chúng không biết việc mình làm”.

Như thế, vì lòng thương vô lượng, Chúa sẵn sàng tha thứ cho những ai sai lỗi nhưng không biết mình sai. Trái với trường hợp người biết mình sai mà vẫn làm, kể cả người thấy rõ ai khác sai mà không can đảm lên tiếng chỉ ra, sẽ không được tha. Có thể cha Pascal cũng rất buồn vì “điểm kính các Đấng Bậc” của cha “không cao”. Nhưng, vì trót nhận ra hành vi, lời nói phản chứng nơi Bề Trên của cha hoặc những trường hợp tương tự nên cha phải nói thẳng, nói thật, dù biết sẽ làm mất lòng Bề Trên.

Đọc kỹ hồi âm của chị Liên Hương sẽ giúp lý giải được vấn nạn này. Trên nguyên tắc chị Liên Hương luôn giữ thái độ tôn kính, trân trọng công lao của các Linh mục trong việc điều hành Giáo xứ, chăn giắt đoàn chiên khi khẳng định “chính em không hề chống đối hàng giáo phẩm mà chỉ bày tỏ điều mình không thấy đúng, không đồng ý”.

Ý tưởng chị Liên Hương thật minh bạch: chị tôn kinh các đấng bậc, nhưng chị không thể làm ngơ trước những gì sai trái, dù nguyên nhân phát sinh từ đâu.

Chị viết tiếp:

“Em rất hiểu và cảm thông trách nhiệm nặng nề của hàng giáo sĩ phải chăm sóc và tạo dựng một giáo xứ, giáo phận hiệp nhất, yêu thương, đạo đức và phát triển, bên cạnh đó còn phải lo tu bổ cơ sở và lo cho các chi phí khác v.v... Nhưng dùng ngay chính nhà thờ nơi cung thánh để làm sân khấu với mỹ từ ‘Gloria Hoan Ca Mẹ Maira’ hay chiêu bài bán vé gây quỹ thì em thấy rằng không đúng và không nên làm.”

Sau đó, chị nêu lên lý do căn bản khiến chị không đồng ý xoay quanh việc mở đường cho Thúy Nga vào làm thương mại nơi Cung Thánh! Đẩy suy tư  ra khỏi phạm vi Giáo xứ St. Columban, ra khỏi phạm vi Cộng đồng tín hữu địa phương, kể cả toàn tiêu bang California tới 52 tiểu bang Hoa Kỳ và toàn thế giới nơi có bóng dáng người Công giáo Việt Nam, chị không khỏi buồn rầu đau đớn.

“Viết tới đây em thấy lòng buồn vô hạn. Em không trách TN vì họ làm ăn mà, em cũng không dám trách các vị chủ chăn vì các ngài cũng có những điều rất thực tế cần phải lo. Nhưng mình còn có Chúa nữa mà. Chúa cùng lo với mình mà. Hãy trông cậy vào Chúa (em thường hay lẩm nhẩm câu này mỗi khi lo lắng).

Cứ nghĩ tới nhà thờ nào cũng dọn cung thánh, đưa Nhà Tạm đi nơi khác để mời TN về gây quỹ thì buồn quá.”

Giải thích với bạn lý do “Tại sao em đứng bên kia đường?” chị Liên Hương viết:

“Biết mình nhỏ bé không có tiếng nói, em đến với nhóm cầu nguyện “bên kia đường” chỉ mong mỏi một điều: cầu mong sao các cha nghĩ lại.”

Trộm nghĩ: tương tự như tâm trạng chị Liên Hương, tối Thứ Sáu 01-12-17 hẳn cũng có cả trăm, cả ngàn tín hữu, bao gồm đông đảo những người đã công khai lên tiếng, đã minh danh ký tên vào Thư Ngỏ gửi CĐ Dân Chúa, vì hiểu rõ thân phận hèn mọn của mình không những không dám ra đường đứng cầu nguyện chung với anh chị em mình vì sợ bị lên án là “biểu tình chống Cha, chống Chúa” đến nỗi Giáo xứ phải bỏ tiền thuê mấy chục nhân viên an ninh tư để sằn sàng can thiệp….nên đành ở nhà, đóng cửa cùng con cháu trong gia đình âm thâm cầu nguyện xin Chúa, Mẹ giúp bảo vệ sự Thánh Thiêng, thuần khiết của Cung Thánh, Bàn Thờ, Nhà Tạm, nơi tái diễn cuộc hiến tế của Chúa Giêsu Kitô trong Thánh Lễ hàng ngày.

Mời độc giả đọc kỹ phần kết lá thư của chị Liên Hương để chia sẻ niềm khao khát cháy lòng của chị là mỗi người chúng ta cần nhớ kỹ: mình bất đồng ý kiến chứ đừng bất hoà” ngõ hầu trong tương lai tránh được cảnh tái diễn cái họa: “Gloria 3 gây xung đột nặng nề trong hội đoàn, nhóm và ngay cả trong gia đình.” 

* Một câu hỏi nhức nhối: vì đâu nên nỗi?

(Những đoạn tô đậm do người viết bài này)

Ngày Lễ Kính Đức Mẹ Vô Nhiễm, Thứ Năm 07-12-17

   Trần Phong Vũ

    (Tác giả gửi đăng)

 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

[1] PT Cursillo theo ngôn ngữ VN là Phong Trào Học Hội Kitô Giáo. PT ra đời tại Tây Ban Nha tiền bán thế kỷ trước và ngày nay đã lan tràn khắp thế giới. Riêng VN, PT có mặt từ những năm cuối thập niên 60 đầu thập niên 70. Tại HK Phong trào có ba ngành xếp theo ngôn ngữ: Ngành nói tiếng Anh, ngành nói tiếng Tây Ban Nha và ngành Việt Nam hình thành từ khóa 93 năm 1982 ở Thủ đô của người Việt tị nạn CS.

[2] Đọc tác phẩm “Thắp Một Ngọn Nến Cho Thái Hà” gom lại 30 bài viết của cha Pascal mang giá trị thời sự liên quan tới những biến cố quan trọng mấy năm trước tại Tổng Giáo Phận Hànội do một nhóm anh chị em Công giáo phấi hợp ấn hành ở Úc và Hoa Kỳ.

[3] Những ai theo dõi nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân hoặc trên mạng hẳn chưa quên những bài viết thuộc loại “Điểm kinh các đấng bậc không cao” mà tác giả là tôi. Một số bài có nội dung như vậy được đưa vào tập sách mới “Việt Nam, Nỗi Đau & Niềm Hy Vọng” sẽ được tủ sách Tiếng Quê Hương ấn hành và giới thiệu với độc giả đầu tháng 01-2018.

Theo dòng sự kiện:

Công luận nghĩ gì sau đêm “Gloria III”?_Trần Phong Vũ.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT