DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Cuộc Chiến Chưa Tàn(3) _ Trần Nhật Kim.

E-mail Print

                                                   Image result for Hoi  ky cuoc chien chua tan 1998

3.

Một lời cho Em                                                      

            Kim lọt vào con hẻm tối.  Con hẻm trải đá đủ chỗ cho xe hơi qua lại không sáng sủa như trước.  Hàng cột đèn từ đầu hẻm dẫn vào khu nhà anh ở, vì tiết kiệm săng dầu, nên không còn được thắp sáng.

            Anh bước tới trước cổng, hai cánh cửa sắt có ghép tôn múi phía ngoài, để tránh những cặp mắt từ ngoài nhìn vào nhà, vẫn đóng kín.  Ánh sáng từ phòng khách chiếu qua hai cánh cửa mở rộng khiến anh dễ nhìn thấy lối đi.  Kim thấy lạ, vì sau ngày miền Nam bị xâm chiếm gia đình anh rất ít khi mở cửa trước vào lúc tối trời, và thường ra vào bằng cửa hông.  Chỉ trừ những căn nhà do gia đình cán bộ miền Bắc vào chiếm ngụ là đèn thắp sáng chưng, còn hầu hết những gia đình người miền Nam ở lại đều cửa đóng then cài.  Anh thường nghe bà con lối xóm tâm sự:  "Có gì sung sướng để hân hoan trước cảnh nhà tan cửa nát, chồng vợ cha con chia lìa".  Anh cảm nhận sự đau thương, niềm tủi nhục đang tàn phá tinh thần và thể xác người miền Nam.

            Anh có cảm giác lạ phía sau nên chậm bước.  Bất chợt hai người đàn ông mặc thường phục, vì đứng khuất sau cột đèn phủ đầy bóng tối nên anh không nhận ra khi tới cổng, nhẩy tới kề khẩu súng ngắn vào hai bên sườn.  Một người quát bảo anh đứng yên, dơ cao hai tay.  Nhờ ánh đèn trong nhà chiếu ra anh nhìn rõ mặt hắn, trông lạ hoắc.  Hắn vẫn nhăm nhăm khẩu súng ngắn hướng về phía anh, trong khi tên thứ hai xét người anh thật kỹ từ vai đến chân.  Trông hắn thật cẩn trọng, hai tay cầm súng như đề phòng trường hợp anh vuột chạy hay có hành động bất lợi cho người đang khám.  Chắc họ nghi anh có võ khí trong người nên khám rất kỹ.

            Sau khi khám người anh xong, họ đẩy cửa cổng.  Lúc này anh mới thấy cánh cửa cổng chỉ khép hờ, mà từ ngoài nhìn vào khung cảnh trong nhà vẫn yên lặng, như không có gì xẩy ra.  Họ đẩy anh vào sân, nhiều người võ trang xuất hiện phía sau anh.  Trong nhà nhộn nhịp hẳn lên, đám công an võ trang qua lại như hoạt-cảnh của đám múa rối trên sân khấu vụt trỗi dậy.

            Phòng khách vắng người, một công an đang ngồi nơi ghế sát cửa ngăn phòng khách với phòng ăn, như cấm mọi người trong nhà ra phòng ngoài.  Anh vượt qua mấy bậc tam cấp bước lên thềm nhà.  Cha anh ngồi yên lặng sau chiếc bàn giấy.  Vợ anh vượt khỏi người công-an khi thấy anh vào nhà.  Nàng hẳn phải khóc nhiều nên hai mắt đỏ hoe, sưng mọng.  Tội nghiệp cho nàng, đây là lần đầu tiên trong đời phải rơi nhiều lệ.

            Anh lặng người trong giây phút, tự hỏi chẳng lẽ ngày này đến với anh thật sao.  Nó tới quá sớm cho công việc anh làm.  Nhìn qua cha anh, ông điềm tĩnh gật đầu, như đoán biết từ trước.  Còn vợ anh tức tưởi, cơn nấc khó ngăn.  Mặt nàng đẫm lệ, sự xúc động khó làm ngưng nước mắt.  Chắc nàng đoán biết sự gì sẽ xẩy ra, đã hiểu sự an toàn cho mỗi cá nhân trong xã hội này ít khi có được.

            Ðám công-an ở trên lầu đã xuống, như vừa khám xong toàn diện căn nhà.  Họ đặt trên bàn trước mặt cha anh lá cờ vàng ba xọc đỏ, vài tấm hình anh chụp trước năm 75, mấy chục đĩa nhạc cổ điển mà vợ anh sưu tập.

            Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy lá cờ còn mới mà mẹ anh cất giữ.  Vì sau ngày 30 tháng 4 gia đình anh đã lựa những gì cần đốt bỏ, giữ lại chỉ gây thêm nhiều rắc rối nguy hiểm.  Nhưng không hiểu sao bà vẫn giữ lại lá cờ.  Có phải vì quen mắt nên không nỡ xé bỏ, hay đó là dấu vết gợi nhớ những ngày hạnh-phúc nơi tâm tư bà, hân hoan nhìn đàn cháu ngoan lớn lên trong khung cảnh yêu thương xum họp.  Hay trong thâm tâm bà vẫn mong mỏi đợi chờ thời gian êm ấm khi xưa trở lại vào một ngày không xa.

            Người công-an chỉ anh ngồi xuống ghế nơi phòng khách.  Anh biết việc gì xẩy đến.  Ðầu óc anh căng thẳng tính toán.  Cổ họng khô đắng, chưa bao giờ anh thấy khát nước như lúc này, mặc dầu thời tiết cuối năm nay mát hơn những năm trước rất nhiều.  Anh nhìn vợ, hỏi nàng cho anh một ly nước chanh đá.  Anh uống một hơi cạn ly.  Vợ anh vẫn khóc như nước mắt trào ra bất tận.  Nơi nàng, anh thấy trộn lẫn cả hờn giận lẫn đau thương, lo âu và uất hận.  Anh nhìn nàng thương xót.  Nước mát giúp anh dễ chịu, bình tĩnh trở lại.

            Các con anh xúm lại gần, nhưng chúng bị tên công-an đẩy vào phòng trong. Chúng ngơ ngác nhìn bố mẹ, nhìn đám công-an lạ mặt.  Ðứa con lớn lên 9 im lặng như đã hiểu sự việc xẩy ra cho người cha, còn mấy đứa em ngây thơ qúa, chúng tiến gần nắm lấy tay mẹ.

            Viên công-an tự giới thiệu hắn là trưởng công-an của quận anh, người bên phải hắn là đại diện công-an thành phố, còn người bên trái là công-an Trưởng quận Bình-hòa.  Hắn bảo anh đứng lên nghe lệnh, và lấy từ trong tấm bìa gấp đôi một tờ giấy đánh máy có in dấu tròn lớn mầu mực đỏ, đọc to:  "Bộ nội vụ ngày... Lệnh tống giam ...Tên... can tội: dầu não phản động ...".  Anh thấy lạnh sau gáy, chân tóc như muốn dựng lên, một cảm giác anh chưa thấy bao giờ.  Có lẽ chỉ vào giờ phút này, hoàn cảnh này mới nẩy sinh cảm giác lạ lùng.  Việc đến đã đến, có thể đến với bất cứ người nào ở trường hợp như anh.  Không ngờ bọn chúng nhanh tay đến thế.  Anh không kịp thực hiện ý định.

            Vừa dứt lời hắn quay qua nói với vợ anh:

            -"Chị yên tâm, anh không phải can tội hình sự tầm thường.  Trước khi tới đây chúng tôi đã xắp xếp chỗ ăn nằm cho anh rất cẩn thận."                       

            Lời buộc tội thật ngắn gọn, giản dị nhưng làm mọi người trong gia đình anh ngơ ngác, kinh hoàng.  Như một trái phá vụt nổ bóp nghẹt những trái tim.  Ðúng là miệng lưỡi cộng-sản, lời nói ngọt ngào lấy lòng nhân dân được học tập kỹ càng, đã che đậy bao nhiêu hành động tàn nhẫn, vô luân.

            Vợ anh bật khóc lớn, như không giữ được nỗi thống khổ tuyệt vọng nơi tâm tư nàng trong nhiều tháng qua, đã có dịp bộc lộ trong giờ phút này. Tiếng khóc pha lẫn tiếng nấc nghẹn như tất cả đều xụp đổ.  Các con anh chạy lại ôm bố, như một hành động yêu thương hàng ngày, mà trước khung cảnh đặc biệt tối nay, chúng linh cảm cử chỉ yêu thương từ nay sẽ thiếu vắng.  Kim ôm chặt các con, lòng thương xót dâng lên. Anh cảm thấy có lỗi vì sẽ thiếu sót bổn phận với chúng.  Anh lại nhìn vợ, khó mà nói được gì trong lúc này.

            Viên Trưởng công-an quận anh đọc lại từng đoạn tờ biên bản khám nhà, hắn lớn giọng khi đọc tới phần ghi tang vật: "một lá cờ ba que lớn, một số hình ghi nhận có tiếp xúc với người nước ngoài, vài chục đĩa nhạc phản động..."  Ðọc xong, hắn đưa tờ biên bản cho vợ anh yêu cầu nàng ký nhận.  Nàng cầm tờ biên bản rồi lại để xuống bàn, như không đọc được vì nước mắt dâng lên phủ mờ khung cảnh trước mặt.  Nàng đưa tờ biên bản cho cha anh nhờ ông đọc.  Ông đọc lại một lượt, đòi sửa vài chỗ ghi sai thực tế.  Quả thực, ông cho tờ biên bản chỉ là tấm giấy lộn, một hình thức lấy có.  Ông biết rõ chế độ này.  Vì vậy đã bồng bế vợ con di cư vào Nam.

            Nàng cầm bút đặt tay lên tờ giấy nhưng lại ngần ngừ.  Ngước nhìn anh thật lâu, nước mắt đầm đìa nhỏ xuống trang giấy.  Anh nhìn rõ tâm tư đau thương trong lòng nàng, phải ký nhận vào tờ giấy ghi những yếu tố buộc tội chồng.  Nàng đứng thẳng người, buông rơi cây bút trên tờ giấy, hai tay ôm mặt run rẩy, người lảo đảo như đứng không vững.  Sự việc đến với nàng quá đột ngột mà viễn ảnh đen tối mỗi lúc một rõ nét.

            Viên công-an quận dục anh đi.  Anh ôm hôn các con, bảo chúng ở nhà ngoan ngoãn chăm học, nghe lời mẹ và đừng làm mẹ chúng buồn.  Anh quay qua cha mẹ nói ông bà giữ gìn sức khỏe.  Anh nhìn hai đứa em gái.  Anh đi tới bên vợ, nhưng tên công-an giữ anh lại.  Chúng ngăn cấm hành động yêu thương này, vì trong đời sống của chúng, trong xã hội này, tình yêu thương cá nhân không cần thiết. Anh nói với nàng:

            -"Em giữ sức khỏe, đừng lo lắng cho anh nhiều quá."

            Nàng tới gần bên anh, lấy ra gói tiền đưa anh phòng khi anh cần.  Anh không muốn lấy vì biết gia đình chẳng còn bao nhiêu sau nhiều lần đổi tiền.  Một đồng tiền mới gía trị bằng 200 đồng cũ, mỗi gia đình chỉ được đổi một số tiền gía trị bằng hai trăm đồng tiền mới.  Số tiền còn lại trở thành vô giá trị.  Vô tình hay hiểu theo một cách khác, theo chính sách đánh gục miền Nam về mọi phương diện, đã cướp luôn tài sản của nhân dân miền Nam, mà vì bạo lực buộc người miền Nam phải chấp nhận.   Vợ anh còn cả gánh nặng trên vai, một đàn con dại nàng phải trông nom, dậy dỗ.  Anh cầm tờ giấy hai đồng cho nàng yên lòng.  Trong thâm tâm anh tự biết không hiểu anh còn cơ hội để tiêu hai đồng này nữa không.

             Hắn kéo anh đi không quên mang theo những tang vật  làm chứng cho hành động chống đối của anh.  Vợ anh bật khóc lớn, các con anh khóc theo.  Mẹ anh đưa tay chùi nước mắt.  Anh nhìn mẹ thật lâu.  Nhớ tới chuyện cũ, anh thương bà vô cùng, cả đời bà hy sinh cho chồng con.  Anh với bà đã dắt díu đi thăm nuôi cha anh, khi ông cũng như phần lớn những người cùng thời dạt dào lòng yêu nước.  Anh đã đi theo bà bất kể chuyến tầu đêm hay ngày, từ tỉnh này qua tỉnh khác lặn lội tìm chồng.  Và bây giờ trong hoàn cảnh này, đã gợi nhớ hình ảnh chua xót nơi bà.  Không hiểu vợ con anh có cái may mắn như bà hồi xưa, có một gia đình đoàn tụ.

            Nhìn những người thân yêu, anh cảm thấy lòng mình thấm thía xót xa.  Những lời nhặn nhò vừa rồi có phải là những lời từ biệt, lời nói cuối cùng của sự phân ly.

            Kim dừng lại khi xuống hết mấy bậc tam cấp, quay nhìn người thân lần chót.  Ðám công-an võ trang đi phía sau như bức rào ngăn không để gia đình anh tới gần.  Anh nhìn căn nhà gia đình anh ở đây đã lâu. Nơi đây anh đã lập gia-đình, sống những ngày thật êm đềm hạnh phúc.  Ðứa con đầu đến đứa út sinh ra ở đây.  

            Hai cánh cửa cổng đã mở rộng.  Anh đi giữa đám công-an ra khỏi sân nhà.  Một số người trong khu anh ở đứng bên kia đường, họ nhìn anh ngậm ngùi như thương tiếc cho một người miền Nam.

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Chưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả  tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT