DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Thơ của Bằng Phong Đặng Văn Âu gửi Nguyễn Tấn Dũng.

E-mail Print
                                                                                                                                                                                                                                                                                                               Image result for hinh viết thơ
Thưa quý vị phụ trách Diễn Đàn,
 
Cuối năm 2013, tôi có viết cho Chú Ba Dũng, tức là nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (Việt Cộng) hai bức thư để khuyên chú ấy làm cuộc cách mạng cung đình nhằm thay đổi tình trạng Đất Nước.
 
Tôi còn bảo đảm cho Chú ấy dù thành công hay thất bại thì Chú ấy cũng sẽ được nhân dân Việt Nam phong Thánh. Bởi vì cái đảng Cộng Sản do Hồ Chí Minh lập ra là có chủ đích bán nước cho Tầu. Nhưng nay bỗng dưng có một cậu lãnh đạo cộng sản làm chuyện cứu nước, dù thành hay bại, thì đều được nhân dân VN ghi ơn.
 
Tiếc thay! Nguyễn Tấn Dũng mang tên Dũng mà tâm hèn trí đoản. Vì không biết nghe theo lời khuyên của tôi để ngày nay làm đám tang cho Mẹ mà không được một thằng chân tay bộ hạ từng được hưởng ơn mưa móc của Dũng đến đặt một vòng hoa, thắp một nén nhang thì càng rõ nét cái chất của cộng sản quả là chó má!
 
Trước kia tôi có địa chỉ email của Nguyễn Tấn Dũng. Tôi đã gửi thẳng lời khuyên của tôi cho Chú ấy. Nay tôi không còn địa chỉ email của Chú ấy nữa. Vậy tôi nhờ diễn đàn "post" hai thư này thì thế nào thư cũng đến để Chú Dũng ngẫm nghĩ.
 
Ngoài ra, tôi muốn nhắc nhở những người tị nạn cộng sản vì ham tiền mà làm tay sai cho cộng sản tận tình đến mấy cũng sẽ bị chúng bạc đãi giống như thân phận Chú Ba Nguyễn Tấn Dũng bây giờ mà thôi. Đừng vì tiền, vì lợi mà khuất thân làm tôi mọi Việt Cộng, nhục lắm!
 
Hoàng Cơ Định trót bị vòng "kim cô" của Việt Cộng xiết thì hãy tình nguyện thú nhận, ắt sẽ được đồng bào gỡ cá vòng "kim cô" ấy cho.
 
Trân trọng cám ơn quý vị phụ trách Diễn Đàn.
 
 
Bằng Phong Đặng văn Âu
 
Ngày 10 tháng 12 năm 2017.
 
                                  -----------------------------------------
https://baomai.blogspot.com/
 
 VIẾT CHO CHÚ BA NGUYỄN TẤN DŨNG,
 
THỦ TƯỚNG NƯỚC CỘNG HÒA XHCH VIỆT NAM.
 
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU
  
 *****

Westminster, California, ngày 18 tháng 12 năm 2013

Này Chú Ba Dũng,

Vào năm 2006, ba anh chàng họ Nguyễn gồm: Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và chú được Đảng đưa lên làm Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng, tôi cho rằng đây là ba chàng Ngự Lâm Pháo Thủ (Les Trois Mousquetaires) có thể làm thay đổi cục diện quốc gia, vì dường như Trời Phật đang gửi một tín hiệu ứng theo tên tuổi của ba nhà lãnh đạo cao nhất nước.

Minh Triết: tức là từ bỏ triết thuyết tam vô cộng sản (vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo) để trở về con đường chánh đạo.

Phú Trọng: tức là từ bỏ chính sách bần cùng vô sản để đưa toàn dân đến phú cường.

Tấn Dũng: tức là có lòng quả cảm để không thèm lén lút làm chuyện tồi bại, ăn hối lộ, tham nhũng.

Bằng suy nghĩ lạc quan chan chứa hy vọng ấy, tôi viết bài “Cơ Hội Bằng Vàng” nhằm cống hiến cho ba chàng họ Nguyễn những kế sách kinh bang tế thế, xây dựng tự do, dân chủ hầu lưu lại tiếng thơm muôn thuở cho dòng họ trong sử sách đời sau.

Nhưng sau một nhiệm kỳ năm năm, cả ba chàng họ Nguyễn chẳng làm được điều gì ra hồn, mà tình trạng đất nước càng tồi tệ hơn về mọi mặt: đạo đức suy đồi, kinh tế phá sản, tham nhũng tràn lan, dân oan tăng trưởng.

Tôi nghĩ tại vì thằng Triết thì lù đù ngây ngô thường tuyên bố lăng nhăng “cu-ba thức, cu-ba ngủ”; thằng Trọng thì lú lẩn giống kẻ mắc chứng phương trệ tinh thần (down syndrome), cộng thêm bộ máy chằng chịt như chân rết, nên một mình chú chẳng thể nào xoay chuyển cuộc cờ. Thôi đành xính xái cho chú, vì chú chưa đủ thời gian thanh toán những phần tử cản đường.

Qua nhiệm kỳ II, thằng Triết về vườn, thằng Sang lên thay chức Chủ tịch Nước; thằng Trọng sang làm Tổng Bí thư Đảng, còn chú vẫn giữ nguyên chức Thủ tướng. Mấy năm đầu của nhiêm kỳ II, có lẽ chú vẫn chưa “cơ cấu” đủ vây cánh, nên dù trong lòng chú mong muốn làm cuộc đổi thay cũng chưa dám làm vì sợ chúng cấu kết nhau “cưa” mất ghế Thủ tướng của chú. Cũng OK mà cảm thông cho chú đi.

Nhưng qua một vài sự kiện gần đây, tôi coi bộ vị thế của chú đã vững lắm rồi.

Thứ nhất, ông Tướng Võ Nguyên Giáp, một trong những người cùng ông Hồ dựng lên cái đảng cộng sản Việt Nam, níu tay chú van lơn chú ngừng dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, chú thẳng thừng đáp: “Đảng đã quyết định rồi!”. Câu trả lời của chú ngon lành thiệt, vì chú biết ông Giáp tính tình “thùy mỵ”, nhẫn nhục, ngoan ngoãn, bảo sao nghe vậy. Đáp xong, chú còn nhếch mép cười với vẻ ngạo mạn. Nếu gặp phải ông Tướng cứng cựa, chỉ cần quắt mắt phán: “Đảng là do tao dựng lên! Đảng là tao! Tao là đảng đây này! Nếu không có tao thì mày làm gì có địa vị ngày hôm nay?” thì tôi tin chắc chú không dám đáp lại một cách xấc như vậy! Điều đó chứng tỏ chú là người thông minh, có tài đánh giá đối tượng để nắn gân.

Thứ hai, thằng Trọng Lú Tổng Bí thư mượn cớ chấn chỉnh đảng, kéo thằng Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng ra Hà Nội phong chức xếp sòng Ủy ban Nội Chính Trung Ương để chuẩn bị “chơi” chú. Trước ngày lên đường nhậm chức, thằng Bá Thanh tuyên bố mạnh dạn trước đại hội địa phương rằng nó sẽ làm sạch hết ráo những phần tử “tiêu cực” trong đảng. Nhưng chú cao tay ấn hơn, liền cử một phái đoàn thanh tra vào Đà Nẵng để “khui” những bê bối của thằng Bá Thanh. Thế là thằng Bá Thanh mấy tháng trước hùng hổ nói móc chú trước cả ngàn đảng viên, bỗng trở thành thằng câm không còn dám hé răng một lời sau đó. Chú Ba hay thiệt, Chú Ba à! Tôi phục chú Ba lắm! Lưng bất cứ thằng quan chức nào mà chẳng có thẹo. Chỉ cần vạch áo ra cho mọi người xem là chúng hết cường điệu ngay. Chú còn chơi một cú hay hơn nữa. Đó là thằng Trọng Lú không thể “cơ cấu” thằng Bá Thanh vào chiếc ghế Ủy viên Bộ Chính Trị. Thay vào đó, chú đưa thằng Nguyễn Thiện Nhân vào Bộ Chính Trị, rồi chỉ một thời gian ngắn sau là chú đẩy thằng Nhân sang làm Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc, một chức vụ làm kiểng để trang trí cho đẹp mắt thôi, chẳng có quyền hạn gì.

Thứ ba, trong Đại hội Đảng giữa kỳ, Thằng Sang Móm, thằng Trọng Lú cho đàn em chất vấn chú đủ điều. Chúng nêu ra tất cả những khuyết điểm của chú và đòi chú phải từ chức. Chú đã phản pháo lại bằng một chiêu tuyệt đẹp: “Tôi vào đảng, tôi không xin đảng chức vụ. Đảng chỉ định tôi làm gì, tôi thi hành răm rắp, không hề từ chối. Nếu đảng muốn tôi thôi chức Thủ tướng thì tôi thôi!”. Chú đổ tội cho đảng rất khéo và cũng ngầm bảo cho thằng Trọng Lú, thằng Sang Tồi hãy liệu hồn, vì “đảng là tao, tao là Đảng”. Cuối cùng, cả hai thằng không dám đích danh gọi tên chú, mà chỉ dám gọi chú là “Đồng Chí X” mà thôi!

Qua ba sự kiện nêu trên, ai nấy đều nhận thấy chú là người có bản lãnh, thủ đoạn, từ thằng Tổng Bí thư Đảng đến thằng Chủ tịch Nước đều nể mặt chú là vì các tướng tá trong Quân Đội, Công An đều được chú “cơ cấu” xong xuôi cả rồi, nên chẳng thằng nào dám động đến lông chân của chú. Ngay cả thằng Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc Hội, tuy hắn mang tên Hùng cũng trở thành đứa chết nhát. Bởi vì con bài tẩy của thằng Hùng cũng bị chú nắm rồi. Thằng Trọng thì Lú, thằng Sang thì tồi, thằng Hùng thì hèn. Chẳng có đứa nào có thể sánh với CÁI DŨNG của chú cả, chúng chỉ đáng xách dép cho chú mà thôi.

Mà này chú Dũng,

Hình như anh nào mang tên Dũng cũng đều có cái cung cách ngon lành hết trơn. Này nhé! Phạm Chí Dũng đang ngồi chỗ tốt cũng làm đơn ra khỏi đảng. Nguyễn Lân Dũng cũng không theo nếp nhà để hưởng đặc quyền đặc lợi. Thậm chí thằng Dương Chí Dũng mặc dù bị tòa kêu án tử hình, mặt vẫn nhơn nhơn tươi cười, còn đọc thơ giống như Cao Bá Quát dưới triều nhà Nguyễn trên đường ra pháp trường, còn ngạo mạn đọc:

“Ba hồi trống giục đù cha kiếp,

Một nhát gươm đưa đéo mẹ đời”

Trong tất cả các anh tên Dũng đó, chú là số một, là number one. Nói tóm lại, hiện nay chú là nhà vô địch: Vừa giàu bậc nhất thiên hạ, vừa quyền to bậc nhất thiên hạ. Các thứ quyền như quyền lực, quyền hành, quyền bính, chú đều có đủ. Chỉ có một thứ quyền duy nhất mà chú không có. Đó là QUYỀN UY để được thiên hạ kính trọng, bởi vì tuyệt đại đa số quần chúng đều khinh miệt tất cả cấp lãnh đạo cộng sản do chứng bệnh … nói dối và không có dây thần kinh biết xấu hổ. Thế giới cũng không trọng sự khả tín của lãnh đạo Việt Nam, vì luôn luôn trắng trợn vi phạm các công ước quốc tế. Chẳng qua Hoa Kỳ và Nhật Bản muốn giao du với Việt Nam là vì họ muốn sử dụng Việt Nam như một ngọn giáo thọc vào hông Trung Cộng thôi. Chú Ba Dũng nên nhớ trên trường quốc tế, không có quốc gia nào thương quốc gia nào. Người ta viện trợ cho mình đều có ý đồ cả. Chỉ có ông Hồ Chí Minh tối dạ mới kết nghĩa huynh đệ môi hở răng lạnh với thằng Tàu, kẻ thù truyền kiếp của giống nòi ta, để cho ngày nay dân ta lãnh đủ.

Thằng Tàu cực kỳ đểu, chú Dũng ạ! Ngày xưa chúng nó cai trị hà khắc bằng cách bắt dân ta lên rừng kiếm ngà voi, sừng tê giác; xuống biển mò ngọc trai là chúng ta đã coi thực dân Tàu là ác ôn rồi chứ gì? Ngày nay bọn Tàu tinh vi hơn. Chúng có cách làm tiệm tiến để dân ta chết dần chết mòn bằng các thứ bệnh không có thuốc chữa. Ví dụ cho hóa chất độc hại vào thực phẩm, thịt cá, men làm rượu. Ép giá nông dân bằng mọi thủ đoạn không thể lường được. Đó là cách ngấm ngầm diệt chủng vô cùng hiểm ác.

Tôi thiết nghĩ, không một ai trên cõi này muốn bị thiên hạ khinh bỉ, đúng không? Dù người ăn mày cũng muốn có nhân cách! Chẳng qua ông Hồ Chí Minh lập nên một bộ máy độc tài toàn trị, cấm ngăn tự do tư tưởng, bách hại tôn giáo và tuyên truyền bip bợm, nên chú bị “đánh đồng” với những thằng cai trị lưu manh. Tôi thấy oan cho chú quá, vì chú bị thừa hưởng một căn nhà đổ nát, dột từ trên nóc dột xuống.

Trong một buổi nói chuyện nội bộ, thằng Tổng Bí thư Trung Cộng, Tập Cận Bình, nói rằng nó muốn cải tổ hệ thống chính trị nước Tàu theo mô hình Tây Phương. Nhưng nó biết nó vừa khởi sự là nó có thể bị mất mạng vì những thế lực bảo thủ trong bóng tối. Bởi vì thằng Cận Bình mới lên cầm quyền, chưa đủ thì giờ gây thanh thế để nắm đầu được các phe phái đối nghịch như chú. Hơn nữa, chưa chắc thằng Cận Bình đã có cái bản lĩnh như chú Ba. Do đó, tôi đề nghị một chương trình hành động cho chú, mà tôi tin rằng chỉ có chú mới đủ thủ đoạn, dũng khí làm được mà thôi:

1/ Tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa xã hội, một chủ nghĩa mà thằng Trọng Lú còn phân vân chưa biết đến hết thế kỷ này có đạt được hay không,

2/ Trả tự do cho tất cả những người bất đồng chính kiến, những nhà hoạt động đấu tranh cho quyền làm người,

3/ Cứu xét và trả lại tài sản của các tôn giáo mà đảng đã tịch thu, chiếm dụng trước đây. Chính quyền không xen vào các sinh hoạt tôn giáo,

4/ Bồi hoàn thỏa đáng theo giá thị trường cho những dân oan bị mất đất, mất nhà,

5/ Giải tán tất cả thành phần Nội Các vì thiếu khả năng quản trị. Cho phép họ được hạ cánh an toàn. Mời những chuyên gia thượng thặng Việt Nam khắp nơi trên thế giới trong các lãnh vực kinh tế, tài chánh, giáo dục, y tế, môi trường v… v… về đảm nhiệm việc điều hành guồng máy Nhà Nước. Mời những người trẻ có tinh thần yêu nước đấu tranh từ trước tới nay vào làm phụ tá cho những chuyên gia trong chính phủ để học việc nhằm tiếp nối sứ mệnh xây dựng đất nước trong tương lai.

6/ Giải tán Quốc Hội hiện thời. Tổ chức bầu Quốc hội Lập Hiến để nhân dân trực tiếp chọn ngưởi tài đức. Hiến Pháp mới là bộ luật cao nhất với những điều khoản bảo vệ giá trị con người. Tam quyền phân lập rõ ràng. Đặc biệt đệ tứ quyền (tức là quyền tự do báo chí) phải được tuyệt đối tôn trọng.

Thi hành chủ trương hòa hợp hòa giải để đoàn kết toàn dân nhằm thực sự xây dựng một quốc gia tự do, dân chủ, văn minh và phú cường khiến cho cộng đồng nhân loại phải nể phục.

Chú Ba Dũng thân mến,

Chỉ còn hơn một tháng nữa tôi tròn 75 tuổi, đã về hưu hơn 10 năm nay, sống bằng tiền an sinh xã hội, tuy chẳng nhiều nhặng gì, nhưng muốn có sâm-banh là có sâm-banh, muốn có sữa bò là có sữa bò, muốn sâm là có sâm, muốn có yến là có yến. Ngày ngày đọc sách, trời đẹp thì ra biển hóng gió, trời rét thì tập thể dục ở phòng gym. Là một kẻ an bần lạc đạo, tôi chẳng hề nuôi bất cứ một tham vọng nào. Khác với những “cách mạng lão thành”, những nhà trí thức có thói quen viết kiến nghị hoặc thư ngỏ để van xin người cầm quyền việc này việc nọ, tôi viết những lời này cho chú chẳng có ý đồ mang lại bất cứ một lợi ích gì cho bản thân, mà hoàn toàn vì lợi ích của cá nhân chú.

Nếu chú nghe lời tôi mà thực thi những điều tôi nêu trên thì chú sẽ trở thành một Nelson Mandela của Á Châu, một vĩ nhân thời đại. Khi chú lìa trần, nhân dân Việt Nam sẽ tự động đúc tượng chú để thờ và thanh danh dòng dõi nhà chú sẽ đời đời vinh hiển. Nhược bằng chú cứ khư khư làm như cách làm hiện nay thì đoạn kết của cuộc đời chú, tôi e rằng chẳng khác gì cặp vợ chồng Nicolae Ceausescu của Romania, Saddam Hussein của Irak, Muanma Gaddafy của Lybia. Tôi nói thiệt đó, chú Ba Dũng ạ! Chẳng phải tôi dọa chú đâu. Những tấm gương tầy liếp còn sờ sờ ra đó. Thời gian cấp bách lắm rồi, đừng chần chờ cho tới khi “sự cố” xảy ra, lúc bấy giờ mới than phải chi nghe lời lão Bằng Phong Đặng văn Âu thì đâu đến nông nỗi này.

Chú Ba Dũng đừng nghĩ rằng ôm chân thằng Trung Cộng thì không mất đảng. Bởi vì thằng Trung Quốc hung hăng thái quá, gây hấn lung tung vì tưởng mình đã đủ mạnh thì bọn da trắng Âu Mỹ chẳng chịu nhịn đâu. Từ thế kỷ 18, Hoàng đế Napoléon của Pháp đã cảnh báo họa da vàng. Nếu thằng Trung Quốc không chịu chung sống hòa bình, thì thế nào bọn da trắng sẽ họp sức nhau lại để chia cắt Trung Quốc thành những tô giới như xưa thôi. Hãy tưởng tượng kịch bản đó xảy ra thì ba triệu đảng viên cộng sản Việt Nam chạy đâu cho thoát khỏi cơn thịnh nộ của hàng vạn dân oan căm thù bấy lâu nay?

Tôi không phải là nhà tiên tri hay kẻ tin vào câu sấm “Mã đề dương cước anh hùng tận”, vì sang năm là năm con Ngựa. Những gì tôi trình bày với chú là con đường tất yếu phải xảy ra. Cờ đang ở trong tay chú để chú trở thành một Nelson Mandela, vĩ nhân của thế giới. Người lãnh đạo thông minh thì phải có viễn kiến.

Bằng Phong Đặng văn Âu

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thành phố Westminster, California, ngày 24 tháng 12 năm 2013

Chú Ba Dũng nè,

Tôi đã gửi trực tiếp bài viết của tôi đến trang mạng của chú. Tôi tin rằng chú không ném nó vào sọt rác như những kiến nghị hoặc thư ngỏ mà những cách mạng lão thành hay các nhà trí thức trước kia thường gửi cho chú. Bởi vì tôi biết bản chất của chú là người Miền Nam “anh chị”, không ưa sự khách sáo, giả bộ lễ phép đểu  của họ và quanh chú có nhiều thằng xu nịnh tâng bốc lấy điểm mà chú đã nghe nhàm tai rồi. Tôi không khuyên chú làm điều ích quốc lợi dân vì cộng sản chủ trương vô tổ quốc. Nhưng lãnh tụ cộng sản nào cũng mắc chứng thích được sùng bái, cho nên tôi phải nghĩ ra cách để chú Ba trở thành Thánh thì mới đủ sức thuyết phục.

Thực tiễn cho thấy những lãnh tụ nào dùng bạo lực cưỡng bức dân đúc tượng thờ mình như ông Thánh thì hoặc đã bị giật sập (như trường hợp Lenine, Staline) hoặc chưa bị giật sập thì bị nguyền rủa (như trường hợp Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Hồ Chí Minh). Chỉ có những ông Thánh do dân tự động dựng lên thì mới được thờ phượng vĩnh viễn (như trường hợp George Washington, Abraham Lincoln). Nếu chú Ba làm theo những gì tôi đề nghị trong bài viết thì chú Ba sẽ được phong Thánh đời đời, dù thành công hay thất bại.

Ngoài việc gửi bài viết của tôi đến trang mạng của chú, tôi còn gửi cho rất nhiều quan chức hiện phục vụ trong Nội các của chú và những nhà đấu tranh dân chủ. Chỉ một thời gian rất ngắn, tôi đã nhận được những phản hồi với nội dung hết sức tích cực như sau: “Ước chi lời đề nghị của ông được Thủ tướng của chúng tôi thi hành thì không những phúc đức cho dân tộc này, mà còn vẻ vang cho sự nghiệp chính trị của ông Thủ tướng biết mấy”. Họ yêu cầu tôi không được tiết lộ danh tính, vì sợ bị tai vạ. Tôi rất thông cảm.

Trong quá khứ đã có Trần Xuân Bách muốn trở thành Mikhail Gorbachev, nhưng cái vụng của ông Bách là chưa có thực quyền, chưa “cơ cấu” đủ nhân sự mà đã bày tỏ ý muốn làm cuộc cách mạng quá sớm, nên bị những thứ bảo thủ (còn đảng còn mình) như Đỗ Mười, Lê Đức Anh loại bỏ. Còn chú, như tôi đã phân tích trong bài trước, chú khôn ngoan hơn, biết nhẫn nại xây dựng đủ vây cánh nội bộ (từ Công an đến Quân đội), lại thêm may mắn gặp cái thế quốc tế (từ Hoa Kỳ đến các quốc gia trong vùng như Nhật Bản, Hàn Quốc, Phi Luật Tân, Đài Loan, Úc, Nam Dương, Mã Lai, Singapore …) đều muốn yểm trợ Việt Nam chống Trung Cộng.

Sự hống hách, lên gân của Trung Cộng muốn làm bá chủ thế giới khiến cho các nước chung quanh đoàn kết lại để sinh tồn. Chưa bao giờ các nước này trở thành đồng minh gắn bó với Hoa Kỳ đến thế. Việt Nam có vị trí chiến lược hết sức quan trọng, cho nên Hoa Kỳ và các quốc gia chung quanh ta chắc chắn sẽ không để Việt Nam rơi vào tay Trung Cộng. Vì vậy, nếu chú Ba dám thực hiện cuộc cách mạng như tôi đề nghị thì không việc gì phải sợ thằng Tàu Cộng.

Thực vậy, nếu chú Ba tiến hành những bước như tôi đề nghị trong bài trước thì khối dân oan, khối thanh niên yêu nước chống Tàu, các nhà hoạt động dân chủ nhân quyền, khối đảng viên phản tỉnh sẽ sống chết ủng hộ chú. Giống như xưa kia dân chúng ủng hộ Việt Minh chống Thực dân Pháp. Nghĩa là chú đang ở vào cái thế “win, win position” (từ thắng đến thắng) vì các yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa đã có sẵn.

Có một vài ý kiến chê tôi là người nuôi ảo tưởng. Họ gièm pha chú Ba chỉ là một tên y tá vườn, đi theo cộng sản lúc còn nhỏ, học hành chẳng đến đâu, làm gì có cái tâm và có cái trí để trở thành vĩ nhân. Tôi khuyên chú Ba đừng vì những lời lẽ tiêu cực ấy mà thối chí, nản lòng. Lịch sử nước ta đã chứng minh: Một Đinh Bộ Lĩnh xuất thân là chú bé chăn trâu, nhưng đã dẹp loạn 12 sứ quân mà lập nên triều đại nhà Đinh, khởi đầu trang sử nước nhà. Một Nguyễn Huệ xuất thân từ một người theo hai anh đi thâu thuế chợ ở Quy Nhơn mà trở thành một nhà quân sự đại tài từng được sánh với Napoléon. Ngay cả Napoléon chỉ là một anh Đại úy Pháo binh từ đảo Corse cũng đã một thời làm khiếp vía các quốc gia Âu châu. Thử hỏi các vị anh hùng cái thế trong nước ta hay trên thế giới lưu danh thơm trong sử sách đã có mấy ai có văn bằng Tiến sĩ.

Người ta còn nêu cho tôi câu hỏi: “Vấn đề đặt ra là chú Ba Dũng có đủ CÁI DŨNG để thực hiện hay không?”

Tôi cũng có câu trả lời cho họ. Ngay cả chú Ba không có cái dũng cũng phải thực hiện. Tại sao ư? Ngày xưa, tổ tiên mình dù đánh thắng giặc Tàu xong, vẫn phải chịu nhục xin triều cống và xin phong vương vì nước ta nhỏ. Ngày nay tình thế đã đổi khác, ta không còn chiến đấu đơn độc, thì không lý do gì phải cam tâm làm chư hầu nước khác. Nếu nước ta nằm vào vị trí như Tây Tạng hay Tân Cương thì đáng sợ Tàu thật. Nhưng nước ta, như trên đã nói, không bao giờ thế giới chấp nhận để cho nước ta bị rơi vào tay nước Tàu. Cho nên, về mặt đối ngoại coi như không có gì phải bận tâm. Nhưng về mặt đối nội, đảng cộng sản đang đối diện một kẻ nội thù (mà chính đảng cũng nhìn nhận) rất ghê gớm, hầu như không có thuốc chữa. Đó là chứng bệnh tham nhũng! Chứng bệnh tham nhũng giống như ung thư tàn phá nội tạng, không thể nào dùng xạ trị hay hóa trị để chữa khỏi, mà chỉ còn có cách là giải phẫu cắt bỏ khối u thôi. Thử hỏi, một người tự biết mình đang mang chứng bệnh hiểm nghèo thập tử nhất sinh thì nằm đó chờ chết hay đi tìm thầy chữa bệnh cho mình? Mà giải phẫu ắt phải chịu đau đớn!

Tôi không dám tự phụ cho mình là người thầy thuốc. Bất cứ ai, dù là người cộng sản hay không cộng sản nhìn thấy nguy cơ Hán hóa, đều muốn đề nghị một giải pháp (phương thuốc) giống như tôi đã cống hiến. Trừ phi chú Ba Dũng cam tâm làm Thái Thú cho Trung Cộng thì chúng ta không có gì để nói nữa.

Ở đây, tôi muốn trình bày với chú Ba thêm điều này được xem như nguyên tắc bất biến. Đó là bạo lực sẽ đẻ ra bạo lực. Ông bà ta đã dạy “con giun (bị) xéo quá cũng quằn”. Cái lệnh cho phép Công An xả súng bắn vào bất cứ ai chống lại người thi hành công vụ, đó là một mệnh lệnh thiếu khôn ngoan. Bởi vì tự dưng Đảng biến một Đoàn văn Vươn, một Đặng Ngọc Viết thành một triệu, mười triệu, trăm triệu Đoàn văn Vươn, Đặng Ngọc Viết mà thôi. Thử hỏi lúc bấy giờ Đảng có khả năng chống cự nổi không?

Dân ta hiền lành, nhẫn nại chịu đựng thật đấy, nhưng lịch sử từng chứng minh dân ta không bao giờ là con giun, chú Ba nên nhớ kỹ như thế. Vì vậy, cộng sản chủ trương khủng bố gieo rắc nỗi sợ hãi để biến người dân thành những con giun trong một giai đoạn ngắn thì được, nhưng mãi mãi là điều bất khả thi. Tới một mức độ nào đó, vì bản năng sinh tồn, dân ta sẽ quật khởi. Mà đợi cho đến lúc người dân quật khởi thì số phận người cầm quyền sẽ không thoát khỏi cơn thịnh nộ! Chú Ba hãy nghĩ tới trường hợp của hai vợ chồng Nicolae Ceausescu của nước Roumania chết thê thảm ra sao, chú Ba Dũng à!

Tôi vẫn bảo lưu cái ý kiến chỉ chú Ba mới có khả năng thực hiện những điều tôi đề nghị trong lá thư trước mà thôi. Bởi vì chú Ba đang có thế, có lực mà ngoài chú Ba ra, không một ai có. Tôi biết rõ trong bộ máy cầm quyền cộng sản, bất cứ ai manh nha nuôi ý tưởng như tôi đề nghị là bị triệt hạ lập tức. Duy chỉ có chú là không ai dám động tới cái lông chân chú. Bằng cớ là thằng Trọng Lú, Tổng Bí thư Đảng và thằng Sang Tồi, Chủ tịch Nước cũng ớn chú, không dám gọi đích danh chú, mà chỉ bóng gió gọi Đồng Chí X. nữa là!

Tôi không thể viết ra một cách công khai dùng phương thức nào để thực hiện những điều tôi đề nghị với chú Ba. Vì “thiên cơ bất khả lậu”. Nhưng nếu chú Ba muốn lưu danh thơm thiên cổ thì hãy cho người bí mật tiếp xúc với tôi, tôi sẽ hướng dẫn. Làm đi chú Ba! Làm mà sẽ được phong Thánh thì tội gì không làm, hả chú?

Đêm nay thiên hạ mừng Chúa Jesus ra đời. Nếu chú thực hiện đề nghị của tôi (cũng là khát vọng của nhân dân Việt Nam) thì toàn dân Việt Nam hàng năm cũng sẽ vui mừng nhớ ơn một tân Nguyễn Tấn Dũng chào đời.

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

 
   (Tác giả gửi đăng)
   © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam
 Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.                                                                                                            

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT