DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Công luận nghĩ gì sau đêm “Gloria III”?_Trần Phong Vũ.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                 

Sau đêm Giáo đường St. Columban di dời Bàn Thờ và Thánh Thể Chúa khỏi Cung Thánh, đón đoàn hát Thúy Nga Paris vào trình diễn, sáng Thứ Bảy 02-12-17, người viết nhận được khá nhiều tin tức, qua điện thoại, qua báo chí, ghi nhận phản ứng khác nhau từ bằng hữu khắp nơi, kể cả từ những tác giả trên mạng chúng tôi chưa hề quen biết.

I.- Về phía báo chí.

Nói chung, các bản tin hoặc những bài tường trình về một biến cố trên những tờ báo đứng đắn, chuyên nghiệp thường mang đặc tính nghe gì, thấy gì được đúc kết lại, không bàn thêm, để truyền thông cùng độc giả. Ở đây chúng tôi chọn bài ký sự của ký giả Đằng Giao tường thuật những diễn biến trong khuôn viên Thánh đường St. Columban nhân buổi ca hát của trung tâm nhạc Thúy Nga Paris tối Thứ Sáu 01-12-2017 trên nhật báo Người Việt ở Quận Cam làm nền cho những nhận định ở đoạn sau.

Mở đầu, ký giả Đằng Giao viết: “Tối Thứ Sáu, 01 Tháng Mười Hai, trong lúc quan khách đang đổ xô vào nhà thờ St Columban, Garden Grove, để coi chương trình văn nghệ “Gloria 3 Hoan Ca Maria,” một số người tập trung bên kia đường, phía trước nhà thờ đọc kinh để phản đối việc này.”

Dưới đây là nội dung bài tường thuật:

1/ Về quan điểm ủng hộ mà tiêu biểu là Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn, Cha sở nhà thờ St. Columban. Tờ báo thuật lại lởi Đ/Ô Tuấn như sau:

“’Hoan Ca Maria’ là một chương trình văn nghệ mừng Giáng Sinh do giáo xứ St Columban phối hợp với trung tâm Paris By Night nhằm mục đích gây quỹ trùng tu nhà thờ,” Đức Ông Tuấn cho biết trước đã có người viết thư phản đối việc này lên văn phòng Giáo Phận Orange và đã được trả lời rằng việc tổ chức “Hoan Ca Maria” không phải là kinh doanh mà chỉ để sửa sang nhiều chỗ cho nhà thờ và xây thêm nhà vệ sinh. Ngoài ra, bức thư do văn phòng giáo phận cũng đã xác nhận là nội dung chương trình chỉ để mừng Chúa mà thôi và trong quá khứ, Giám Mục Kevin Vann cũng đã tham dự một chương trình tương tự và không thấy có gì phản tôn giáo cả. Bức thư này cũng giải thích rằng việc tổ chức văn nghệ gây quỹ là để tránh phải kêu gọi sự “đóng góp mệt mỏi” (“donor fatigue”) của giáo dân.

Đức Ông Tuấn tiếp: “Hai phụ tá Giám Mục Timothy Freyer và Todd D. Brown đều sẽ có mặt tối nay. Điều này cho thấy giáo xứ không làm gì sai trái cả.”

Đức Ông Tuấn không phiền trách những người phản đối bên kia đường. “Tôi còn mừng nữa. Họ bất đồng ý kiến vì bất cứ việc gì mà thành thật lên tiếng là điều rất tốt.”

Về quan điểm cho rằng để tổ chức ca hát, nhảy múa trên Cung Thánh, BTC đã cho di dời Bàn Thờ và Thánh Thể Chúa khỏi Cung Thánh, Đức Ông Tuấn giải thích:

“Quả là chúng tôi có dời mình Thánh Chúa sang một bên, nhưng để đặt vào một nơi hết sức trang nghiêm chứ không dám có ý coi thường.”

Về phía giáo xứ, Ông Nguyễn Hữu Cứ, một giáo dân giáo xứ St Columban, nói: Để chuẩn bị đối phó với mọi bất trắc, ban tổ chức đã mướn 26 nhân viên trật tự tư. “Ngoài ra, chúng tôi còn có chừng 20 giáo dân tình nguyện làm bảo vệ, ấy là chưa kể một số người giữ trật tự ở bãi đậu xe…”

Về phía khách tham dự, không ai cảm thấy bị phiền toái vì những người phản đối. Cô Nguyễn Thị Hồng nói: “Tôi thấy họ rất bình tĩnh và có trật tự. Họ không làm tôi khó chịu gì cả.”

Bài báo cũng cho biết:

“Giá vé vào coi “Hoan Ca Maria” từ US$50 đến US$5,000. Được biết, giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng $375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.”

(Xin lưu ý: những đoạn trong ngoặc kép được coi là ghi nguyên văn lời đối thoại. Một vài đoạn người viết tô đậm trong phần báo Người Việt ghi lại quan điểm của Đ/Ô Tuấn, với mục tiêu sẽ bày tỏ ý kiến riêng trong phần III)

                                                                                                                                                                                                                                                                                                  

                                                                    Một nhóm nhỏ phản đối bên kia đường. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

2/ Về quan điểm của những tín hữu Công Giáo cầu nguyện xin Thiên Chúa bảo vệ sự Thánh Thiêng  của Nhà Chúa, báo Người Việt ghi nhận như sau:

“Nhóm người phản đối bên kia đường chỉ là một số nhỏ, chừng 20 người, vừa lẩm nhẩm đọc Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng, vừa cầm biểu ngữ trên tay, có câu “Thánh Đường không là rạp hát” hay “Cung Thánh không là sân khấu.”

“Ông Đỗ Trí Tuệ, một người trong nhóm phản đối, nói: “Đây là nhà thờ, không phải là nơi buôn bán.” Có người cho là dời tượng Chúa sang một bên là quá đáng. Bà Thiên Kim Bùi, tạm ngưng đọc kinh, phát biểu: “Tôi không chống đối ai cả, nhưng tôi cảm thấy dời tượng Chúa qua một bên để mà ca hát thì thật là không đúng.” Bà Dương Thị Nụ nói: “Tôi rất đau lòng khi phải ra đây cầm bảng phản đối. Nhưng phải nói rõ là tôi không phản đối Đức Ông hay bất cứ vị nào cả. Tôi phản đối việc biến nơi tôn nghiêm thành nơi giải trí.” “Biết bao nhiêu Linh Mục, kể cả Giám Mục Kevin Vann đã nằm phủ phục ngay tại Thánh đường để làm lễ nhậm chức, mà bây giờ đất Thánh này không được tôn trọng,” bà Nụ nói tiếp.”

II.- Nội dung những bài viết bày tỏ quan điểm trên mạng hoặc báo giấy.

Ngoài ý kiến bày tỏ sự bất bình của các tín hữu CGVN phản ảnh trên nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân (cả báo giấy và báo mạng), cùng với quan điểm của ban chủ biên tạp chí này, ngay sau đêm “Gloria III”, như phần đông độc giả, cá nhân người viết được đọc một số bài viết mà hầu hết có chung lập trường bảo vệ sự Thánh-Thiêng-Tinh-Tuyền của Nhà Chúa, cụ thể là Cung Thánh, là Bàn Thờ, nơi tái diễn cuộc Hy Tế của Chúa Giêsu trong Thánh Lễ hàng ngày. Hai bài tiêu biểu là bài viết của tác giả Biết Văn nhan đề “Sân Khấu, Cung Thánh & Cuộc Đời” đọc được trên NET và bài “Sau Đêm Gloria III, Được Gì và Mất Gì?” của Trần Ngôn Đoái post trên mạng Gia Đình Nazarét, một trang thông tin điện tử khá quen thuộc trong Cộng đồng CGVN Giáo phận Orange. Dĩ nhiên chưa nói tới ý kiến đông đảo bà con, bạn bè chia sẻ với người viết qua điện thoại, điện thư.

Cũng cần nói tới một số bài cậy đăng và Thư gửi CĐ Dân Chúa đăng tải trên nhật báo Viễn Đông có chữ ký của cả trăm tín hữn trong các Cộng Đoàn CGVN Giáo phận Orange trong tháng 11. Ngoài ra có đôi ba bài viết ngắn đọc được trên mạng có chút giá  trị bổ túc cho bài viết nhìn trên khía cạnh đời thường liên quan tới hiện tình đất nước. Nội dung những bài viết này hỗ trợ phần nào cho lý do đối kháng của tập thể giáo dân không muốn nhìn thấy hành vi sai trái của một Giáo xứ ở hải ngoại có thể tác hại tới sự hi sinh của nhiều Giáo dân, Giáo sĩ trong nước đang dấn thân tranh đấu cho tự do tôn giáo, nhân quyền, nhân phẩm Việt Nam. Tuy nhiên, vì các tác giả dùng thứ ngôn ngữ có phần thô nhám, thiếu lễ nhượng không phù hợp văn hóa tính Công Giáo nên người viết bỏ qua, với quan niệm, tất cả những ngôn từ thiếu vắng tinh thần liên đới, xây dựng và bác ái, vốn là cốt lõi của Đạo Chúa, đều không có chỗ cho những cuộc tranh luận liên quan tới việc bảo vệ những giá trị của đời sống đức tin.

* Trong bài “Sân Khấu, Cung Thánh & Cuộc Đời”, tác giả Biết Văn nói gì?

Mở đầu, ông xót xa khi chứng kiến những hiện tượng tiêu cực trong Cộng đồng CGVN hải ngoại. Giáo sĩ gián tiếp khuyến khích giáo dân tham dự Thánh Lễ qua màn ảnh nhỏ TV, cầu nguyện qua file MP3 “chẳng cần biết đến sự hiệp thông và hy lễ tình yêu “Mình” và “Máu” của Chúa Giêsu là gì… còn buồn buồn là cứ đem đạo vào đời như các Cha, các thầy hay các “chủ tịch” cộng đoàn nhà thờ thì cứ việc mời Thúy Nga Paris đến để tạo cái “sân khấu cuộc đời trên Cung Thánh” nơi mà mỗi người Công Giáo chúng ta coi là nơi linh thiêng nhất… “

Tác giả viết: “Ai đã được xem và nghe qua một lần Gloria 1 & 2 chúng ta thấy Giáo Hội địa phương và cộng đoàn của chúng ta được gì và mất gì trong những năm qua? Các chương trình này có thật sự là chương trình Ca nguyện Giáng Sinh, vọng Giáng Sinh như tập tục của người Công giáo Mỹ?...

…. Một hoạt động văn nghệ có tính cách thương mại dưới cái vỏ bọc tôn giáo được hậu thuẫn bởi các “Đấng” chăn chiên và những người “kiêu ngạo” cho rằng đã làm quá tốt việc “tông đồ” của họ khi biến “Cung Thánh trang nghiêm” thành “sân khấu cuộc đời”… Buồn thay!...

Một chương trình Gloria, khiến một linh mục thất sủng, và lòng tin con người bị hủy hoại…chúng ta được gì và mất gì? Thờ Chúa hay là thờ quyền lợi của chúng ta? Chúa chỉ là một phương tiện mà chúng ta lợi dụng để tìm kiếm và củng cố quyền lợi của mình, giáo xứ sao?.... Khi ta không thờ phượng Chúa mà chỉ coi Thiên Chúa như một món hàng thì Chúa Giêsu có buồn không? Kỷ niệm ngày Ngài giáng trần để làm gì? Gloria (vinh quang) gì cho Chúa, cho Mẹ hay làm nhục, làm phiền lòng Chúa Mẹ?!!!”

Trước khi kết thúc, tác giả viết:

“Những gì của Thúy Nga hãy trả cho Thúy Nga, những gì của Thiên Chúa hãy trả lại cho Thiên Chúa.”

* Mở đầu bài “Sau đêm Gloria III. được gì, mất gì” đọc được trên mạng Gia Đình Nazarét, tác giả Trần Ngôn Đoái[1] cho biết có người hỏi ông:

“Sau đêm Gloria 3, được gì và mất gì?”

Và tác giả viết tiếp:

“Câu hỏi này xin được hỏi trực tiếp Đức Ông chính xứ St. Columban, và tiếp đến là những người trong ban tổ chức?”

Ngay sau đó tác giả bày tỏ ý nghĩ riêng như sau:

“Không biết Đức Ông và những người ấy trả lời sao, riêng kẻ viết thì nhận thấy được chắc là ít mà mất thì có lẽ nhiều! Nôm na là cuộc đầu tư này Đức Ông cũng như ban tổ chức lỗ to. Dĩ nhiên, không hẳn là lỗ lã về mặt tài chính, vì nếu tổ chức một show trình diễn như vậy mà lỗ thì ai mà tổ chức, chính Paris by Night cũng không dại gì mang danh hiệu của họ cùng với những nghệ sỹ của họ để thực hiện một chương trình mà lại nắm chắc phần lỗ!

Dưới tiểu để “LỜI GÌ, ĐƯỢC GÌ?”, Trần Ngôn Đoái viết:

 - Tên tuổi được đề cao: Rồi ra, người ta sẽ thấy tên tuổi một giáo sỹ Công Giáo trẻ, đẹp, tài năng xuất hiện trên những DVD Gloria 3 do Paris by Night thực hiện, cùng với ngài, là những người đứng trong BTC…

 - Đạt được điều mình muốn:.... Giáo dân là gì, tại sao phải để ý & quan tâm…???

 - Có thêm tài chính: Đây là mục đích chính... Chúa chưa chắc đã được vinh danh (Gloria)!? Nhưng không lẽ chỉ vì hai cái phòng vệ sinh mà phải đầu tư, kinh tài bằng một hình thức “Kết quả biện minh cho phương tiện”!

Tiếp theo tác giả lập lại quan điểm của nguyệt san DĐGD đối với hành vi di dời Bàn Thờ, Thánh Thể Chúa Giêsu, biến Cung Thánh thành sân khấu cho ban hát Thúy Nga vào hát ca, nhảy múa.

Dưới tiểu đểMẤT GÌ, THUA GÌ?” tác giả cho rằng, hành vi này sẽ:

- Tạo một hành động đối đầu với giáo dân: Để thực hiện chương trình, giáo xứ đã cấm đỗ xe ở những khoảng đường hai bên bằng những bảng hiệu cấm. Làm vậy để nói lên rằng, tất cả những ai đến đây mà không đồng nhất với chúng tôi thì phải đi chỗ khác…  Nếu người giáo dân hỏi: “Vậy PSA và những đóng góp của chúng tôi cho giáo xứ để làm gì? Tại sao chúng tôi không được quyền đậu xe hai bên nhà thờ để đọc kinh?” Mà đọc kinh cho ai? Đọc kinh để làm gì? Thưa để cầu nguyện cho những ai đang tham gia vào công việc “bán Chúa” của Giuđa. Đọc kinh để đền tạ sự xúc phạm và coi thường mà Chúa đang phải chịu một cách câm nín, một cách khoan dung, hiền từ. Làm chuyện này, Đức Ông và Ban Tổ Chức đã thách thức và đối đầu với những giáo dân thiện chí. Một hành động có thể sai lỗi cả về pháp luật và dĩ nhiên là tâm lý và xã hội…”.

- Tạo sự chia rẽ giữa giáo dân: Căn bản của mục vụ, của đời sống đạo trong một cộng đoàn, một giáo xứ là sự hợp nhất, yêu thương nhau, và cùng nhau bước tới trên hành trình đức tin. Qua cuộc trình diễn này, một số lớn giáo dân ủng hộ và một số cũng không nhỏ chống đối. Hình ảnh hiệp nhất bị xé nát. Những người ủng hộ sẽ nhìn những người chống đối bằng cặp mắt nào? Và ngược lại…? Làm sao trong thánh đường họ có thể nắm tay nhau mà đọc kinh Lạy Cha…?. Vì ai? Vì Chúa, vì cha xứ hay vì show diễn có Paris by Night?...”

- Tạo sự bất kính… từ phía giáo dân: Dĩ nhiên…, sự bất kính sẽ xảy ra và người lãnh nhận hậu quả là người có trách nhiệm với cộng đoàn dân Chúa. Làm sao mà người tín hữu chân thành cảm phục được khi nghe lời giải thích méo mó này: “Cung Thánh, Bàn Thờ, và Nhà Tạm cũng chỉ là một biểu tượng!…”. 

… Bao nhiêu bài giảng về Thánh Lễ, về Thánh Thể, về đức bác ái đều trở nên vô nghĩa chỉ trong một đêm Gloria mà Cung Thánh được biến thành sân khấu, và Thánh Thể được đưa đi một nơi để… tạm trú!”

 Tác giả kết luận:

“Theo quan niệm của người viết… người tổ chức cũng như những ai tham dự vào cuộc tổ chức này đều là người thua cuộc…. Có người sẽ hỏi: Vậy sẽ không bao giờ được tổ chức một buổi trình diễn, văn nghệ như vậy dưới ảnh hưởng tôn giáo sao? Thưa, cứ việc tổ chức. Nhưng nhà Chúa là nhà cầu nguyện. Cứ dùng hội trường, khuôn viên nhà xứ, hoặc thuê một hí viện nào đó để tổ chức. Làm vậy không ai phản đối….

Hy vọng đây là bài học cho tất cả những ai đang… muốn biến nhà Chúa thành sân khấu Paris by Night. “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây và đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Gioan 2, 16))  

III.- Vài suy nghĩ của người viết.

Trung tuần tháng 11-2017, ngay sau khi nghe tin Giáo xứ St- Columban chính thức đưa ra những thông báo, bích chương quảng bá rầm rộ cho chương trình mệnh danh “Gloria III Hoan Ca Maria” do băng nhạc Thúy Nga trình diễn có thâu hình trên Cung Thánh, tôi đã chính thức lên tiếng trong bài ““Chúa Giêsu đang nói gì với người tín hữu VN hôm nay?” Bài viết được đăng công khai trên nguyệt san DĐGD số phát hành tháng 12. Một số độc giả đã có trong tay số báo trước ngày khai diễn buổi thâu hình Gloria III. Những gì cần bảy tỏ tôi đã bày tỏ. Ở đây chỉ xin nói lên vài suy nghĩ để làm sáng lên những góc khuất sau khi đọc bản tin trên nhật báo Người Việt, phần liên quan tới những lời tuyên bố của Đức Ông Phạm Quốc Tuấn, Cha sở Nhà Thờ St. Columban.

* Thứ nhất: Dựa vào lá thư trả lời ông Nguyễn Văn Liêm Chủ nhiệm nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân của Tòa Giám Mục GP Orange, Đ/Ô Tuấn xác quyết Giáo xứ St. Columban không làm kinh doanh mà chỉ gây quỹ sửa nhà vệ sinh”.

Xác quyết này có thể đúng với phía Giáo xứ. Nhưng còn phía Thúy Nga Paris thì sao? Thực tế ai cũng biết cho đến nay những DVD quay “Gloria I” ở Giáo xứ St. Barbara năm 2013, “Gloria II” ở Giáo xứ Đức Mẹ La Vang năm 2014 vẫn còn được quảng cáo và bày bán khắp nơi, Âu, Mỹ, Úc châu và Việt Nam. Như thế có phải là kinh doanh -tệ hơn thế là “buôn Thần bán Thánh”- không (?) khi trên bìa mỗi DVD, hình Linh mục, Giám mục, Chúa, Mẹ được phơi bày hẳn không ngoài đích nhắm của người làm thương mại? Những người quan tâm không thể không nghĩ tới trách nhiệm liên đới, trách nhiệm tinh thần của những cá nhân, tổ chức liên hệ,

* Thứ hai: viện vào sự có mặt của Đức Cha Kevin Vann trong một CT Gloria của Thúy Nga trước đây, Đ/Ô Tuấn cho rằng “không thấy có gì phản tôn giáo cả…”

Trước hết, xin thưa: có thể vì khi ấy Đức Cha chưa thấu hiểu về sự khác biệt văn hóa dẫn tới những dị biệt sâu xa trong lối-sống-niềm-tin-truyền-thống-đặc-thù của giáo dân Việt Nam[2].  Thứ đến, cũng có thể do những giải thích thiếu minh bạch của các giáo sĩ Việt Nam cho ngài. Về điểm này có lẽ cũng cần phải nhìn vào sự vắng mặt của ĐC Vann trong buổi trình diễn Gloria III tối Thứ Sáu 01-12, dù ban đầu đã có thông báo. Vấn nạn này được khai triển chi tiết hơn trong đoạn nhận định thứ tư.

* Thứ ba: “… việc tổ chức văn nghệ gây quỹ là để tránh phải kêu gọi sự “đóng góp mệt mỏi” (“donor fatigue”) của giáo dân.”

Nếu trích đoạn này đúng là lời Đ/Ô Tuấn lập lại với phóng viên Đằng Giao thì, theo thiển kiến, đây quả là một câu nói thiếu cẩn trọng tối thiểu, vô tình xúc phạm tới lòng quảng đại và yêu mến Giáo hội của không ít giáo dân Việt Nam. Quả có những dư luận tỏ ra băn khoăn, thao thức khiến nhiều giáo dân không muốn đóng góp khi thấy những công trình xây cất nặng tính “khoe giầu” trái với tinh thần cốt lõi của một “Giáo Hội của người nghèo”, một “Giáo Hội Lấm Lem” như lời ĐTC Francis. Nhưng, trên thực tế không ai phủ nhận được mức đóng góp quảng đại của đa số giáo dân Việt Nam trong việc gây quỹ xây dựng các cơ sở phụng tự. Trường hợp của giáo dân gốc Việt ở Giáo xứ St. Thomas More, thành phố Irvine, là một thí dụ điển hình. Dù chỉ có khoảng 180 gia đình Việt Nam, nhưng gần đây cộng đoàn tín hữu nhỏ bé này đã rộng tay đóng góp cho hai quỹ xây dựng cùng một lúc. Trước hết là đóng góp cho Linh đài Đức Mẹ La Vang tại Vương Cung Thánh Đường Chúa Cứu Thế vượt chỉ tiêu đặt ra ban đầu là $US200,000 để đạt tới US$340. 000. Về quỹ xây cất Thánh đường mới của Giáo xứ, ngân khoản đóng góp của giáo dân Việt Nam cũng lên tới US$450.000.

Khi đoán xét giáo dân “mệt mỏi” trong sự “đóng góp” với chú thích “donor fatigue”, cho dù đâu đó có hiện tượng này, không rõ với tư cách chủ chăn, Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn có nghĩ tới nỗi buồn của không ít bà con đã mở rộng tấm lòng góp công, góp của cho Giáo xứ St. Columban bao nhiêu năm qua? Từ đấy, nó sẽ ảnh hưởng nặng nhẹ ra sao đối với sự đóng góp cần thiết mai ngày của giáo dân trong Giáo xứ?

* Thứ tư: Đức Ông Tuấn nói: “Hai phụ tá Giám Mục Timothy Freyer và Todd D. Brown đều sẽ có mặt tối nay. Điều này cho thấy giáo xứ không làm gì sai trái cả.”

Lý giải trên đây của Đ/Ô Tuấn có hoàn toàn trung thực không? Người ta nói: “nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì. Nhưng nửa sự thật không còn là sự thật nữa!

Một câu hỏi đặt ra: khác với lần trước, tại sao lần này Đức cha Kevin Vann, Giám mục chính tòa Giáo phận Orange lại vắng mặt? Phải chăng, sau kinh nghiệm nhận được mấy năm trước khi trực tiếp tham dự Gloria II ở Nhà Thờ Đức Mẹ La Vang, ngài đã sớm nhận ra tính chính đáng trong phản ứng của phía giáo dân gốc Việt? Tấm hình ĐC Vann đã layout trên bích chương quảng cáo cho “Gloria III Hoan Ca Maria” giờ chót bị hủy bỏ nói lên điều gì? Sự hiện diện của Đức Cha Todd Brown, Giám mục hồi hưu trong buổi trình diễn lần này của Thúy Nga liệu có giá trị thay thế vị Giám mục đương nhiệm? Từ hàng Giáo sĩ cũng như Giáo dân ai cũng biết Đ/Ô Tuấn vốn là nhân vật thân cận nhất của ĐC Brown thời gian ngài còn là Giám mục chính tòa Giáo phận. Ngoài những liên hệ mật thiết khác, điều ai cũng rõ là trong những lần Đức Cha Brown qua Hà Nội trước đây đều có Đ/Ô Tuấn cận kề. Khi Đ/Ô Tuấn nói tới sự có mặt của Giám Mục Phụ Tá Timothy Freyer, lập tức nảy ra câu hỏi tại sao lại thiếu vắng nguyên GM Phụ tá Mai Thanh Lương vừa hồi hưu? Có thể tin rằng ĐC không tới vì lý do sức khoẻ. Nhưng còn cha Nguyễn Thái Thành, vị giáo sĩ Việt Nam vừa được Đức Thánh Cha Francis bổ nhiệm làm Giám mục Phụ tá Giáo phận Orange thay Đức Cha Mai Thanh Lương thì sao? Một câu hỏi khác lại được đặt ra là phải chăng vị Giám mục Phụ tá tân cử cũng đã nhận ra những chỉ dấu bất thường của sự kiện ban nhạc đời xâm nhập Cung Thánh?

* Thứ năm: Trước phản ứng quyết liệt của giáo dân, Đ/Ô Tuấn nói là ông rất mừng vì: Họ bất đồng ý kiến vì bất cứ việc gì mà thành thật lên tiếng là điều rất tốt.”

Có một cái gì mâu thuẫn kiểu như “ngôn hành” không “hợp nhất” qua cách phát biểu trên đây? Bằng cớ: một người bạn của tôi, thành viên Giáo xứ St. Columban xin gặp mặt Đ/Ô Tuấn để giải bày quan điểm về chuyện liên quan tới buổi trình diễn đêm Gloria III của Thúy Nga nhiều lần nhưng đều bị từ chối, tương tự trường hợp ông Nguyễn Văn Liêm Chủ nhiệm NS/DĐGD, nguyên Chủ tịch CĐCGVN, nguyên Chủ tịch PT Cursillo GP Orange ngành Việt Nam không được hồi âm khi xin hội kiến Đ/Ô Tuấn, trước khi quyết định gửi lá thư lên Đức Giám mục Kevin Vann và đăng trên nguyệt san DĐGD.

* Thứ sáu: Về lời biện giải của Đ/Ô Tuấn: “Quả là chúng tôi có dời Mình Thánh Chúa sang một bên, nhưng để đặt vào một nơi hết sức trang nghiêm chứ không dám có ý coi thường.”

Thầm cầu nguyện và ước mong rằng Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn không phải là người chịu ảnh hưởng số giáo dân/giáo sĩ lạc đạo Hoa Kỳ sau thập niên 60 thế kỷ trước như bài viết “Wounded Sacrament – Thánh Thể bị thương tích” của Linh mục Thần học gia Dòng Tên Richard Foley đã chỉ ra được phổ biến trên tờ Queen Of Peace Newspaper, Pittsburg, Pennsylvania -  Ấn bản Mùa Xuân năm 1997. Hoặc trong số giáo sĩ cấp tiến mà theo tác giả Trần Ngôn Đoái đã có những lối diễn giải mang đầy tinh thần phản chứng: “Cung Thánh, Bàn Thờ, và Nhà Tạm cũng chỉ là một biểu tượng!!!…”. 

III.- Lời cuối:

Bài tường trình đăng trên nhật báo Người Việt đề cập con số ít ỏi khoảng vài chục giáo dân đứng cầu nguyện bên kia đường đối diện Nhà Thờ Saint Columban, nơi các ca sĩ Thúy Nga Paris đang múa hát trên Cung Thánh. Bài báo cũng ghi lại lời ông Nguyễn Hữu Cứ cho hay “Để chuẩn bị đối phó với mọi bất trắc, ban tổ chức đã mướn 26 nhân viên trật tự tư. “Ngoài ra, chúng tôi còn có chừng 20 giáo dân tình nguyện làm bảo vệ, ấy là chưa kể một số người giữ trật tự ở bãi đậu xe…” Về phía khách tham dự, không ai cảm thấy bị phiền toái vì những người phản đối. Cô Nguyễn Thị Hồng nói: “Tôi thấy họ rất bình tĩnh và có trật tự. Họ không làm tôi khó chịu gì cả.”

Bài báo cũng cho biết:

“Giá vé vào coi “Hoan Ca Maria” từ US$50 đến US$5,000. Được biết, giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng $375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.”

Vài suy nghĩ cuối của người viết:

Nói tới con số, nói tới cầu nguyện, từ đáy hồn sâu thẳm dội lên Lời Chúa sau đây:

“Khi có hai/ba người cùng nhau cầu nguyện vì Danh Ta, thì Ta ở giữa họ”

Từ đấy, tôi tin rằng: dù số người không nhiều, Chúa Giêsu Thánh Thể vẫn hiện diện, gắn kết mật thiết với anh chị em tôi đang cùng nhau cầu nguyện bên lề đường lạnh lẽo buổi tối hôm ấy. Tất cả đều nhiệt tâm muốn bảo vệ sự Tinh-Tuyền-Thánh-Thiêng của Cung Thánh, Bàn Thờ, nơi tái diễn cuộc khổ nạn của Chúa trong Thánh Lễ hàng ngày.

Hẳn có người thắc mắc về số người tham gia cầu nguyện ít ỏi như ông Nguyễn Hữu Cứ nói với ký giả Đằng Giao. Chắc có vị còn mất công kiểm điểm xem ông/bà này, cô/cậu kia có mặt không? Và khi phát giác sự khiếm diện của một ai đó vốn được nhiều người biết tiếng, hẳn sẽ không tránh được những lời mỉa mai đắng đót! Và biết đâu cá nhân tôi cũng là người được điểm mặt chỉ danh. Về chuyện này, tâm hồn tôi rất an bình. Giản dị vì tôi có lý do chính đáng để vắng mặt, và cũng vì đã được anh em chúc phúc. Mấy bạn trẻ trong Nhóm Gioan Tiền Hô nói vào tai tôi: anh có tuổi, đêm tối không nên lái xe xa. Anh ở nhà lo cho chị và hiệp thông với anh em trong lời cầu nguyện là đủ.

Vả chăng là người từ đầu đã công khai bày tỏ quan điểm không đồng thuận hành vi tục hóa Nhà Chúa, trong khi chính tôi, các con tôi còn noi theo hàng trăm anh chị em tín hữu trong Cộng đồng Dân Chúa minh danh ký tên trong Thư Chung được công bố trên nhật báo Viễn Đông… thì cho dù số đông này vắng măt, hẳn cũng phải được đếm trong số anh chị em cầu nguyện bên lề đường buổi tối Thứ Sáu 01-12.

Đoạn cuối ký sự trên nhật báo Người Việt nhắc lại giá vé vào xem Thúy Nga hát trên Cung Thánh từ US$5000 trở xuống hạng cuối là US$50 và “giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng US$375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.”

Tạm gác ra một bên những hệ lụy về thứ hạng, sang hèn, giầu nghèo, giá cả tiền bạc cao thấp, người viết chỉ giới hạn vào sự kiện con số thu được này có đáng cho những mất mát to lớn về mặt tinh thần, tâm linh mà tập thể cả triệu người Việt tị nạn có niềm tin Kitô giáo phải gánh chịu bây giờ và mai sau! Không hiểu con số US$375,000 này đã trừ đi chi phí biến Cung Thánh thành sân khấu chuyên nghiệp với tiêu chuẩn kỹ và mỹ thuật cao mà trước đây mấy tuần có tin nếu Giáo xứ không tự thiết kế sân khấu theo tiêu chuẩn sẽ phải trả cho Thúy Nga Paris US$150,000? Dĩ nhiên chưa nói tới biết bao chi phí linh tinh khác, không kể đông đảo nhân công phục vụ tình nguyện không thể tính thành tiền!

Những ngày buồn đau pha lẫn hy vọng đầu tháng 12-2017

Trích Hồi Ký của cố GM Lê Đắc Trọng”

Giáo dân kính mến các cha là thế. Sự quí mến đó có giúp gì cho các cha trong con đường nhân đức thiêng liêng hay chỉ giúp làm nảy tính kiêu kỳ, xa cách, ủy mị, biếng nhác việc bổn phận, tạo nên một lớp người lạ thường, kỳ dị? Cách đối xử với các ngài cũng lạ thường. Chào cha lại phải thêm những tiếng: ‘con xin phép lạy cha’. Lúc ra về: ‘Con xin phép về, để cha nghỉ’, dường như cha chỉ có nghỉ ngơi, nằm võng chẳng phải làm việc gì. Một nếp sống tồn tại qua nhiều thế hệ.

Tưởng rằng cuộc ‘tổng quét’ mà cộng sản thực hiện ở mọi tầng lớp xã hội có thể lật đổ được cách sống đó. Xem ra trái lại! Cũng như một số người hách dịch quan liêu nơi các cán bộ xã hội - thì các linh mục vào cuối thế kỷ ở Việt Nam, vẫn thừa tự nếp sống quan liêu, hách dịch chẳng kém xưa.

… cha nào hiền lành, bình dân, xem ra nhiều người lại không thích. Thí dụ cha Hiếu, khi đến chơi nhà ông trẻ tôi đang làm trùm, thấy người ta giã gạo, người cũng đứng lên cối giã, bà con coi là tầm thường….. Cử chỉ bình dân đó ảnh hưởng lớn đối với tôi”

Ngài tự hỏi: “ảnh hưởng bao nhiêu?” và tự trả lời: “Suốt đời”.

(Hồi ký toàn tập Phần Một – Thời Thơ Ấu & Bước Đường Mục Vụ, trang 25-26, do nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân gom cả ba tâp để tái bản cuối năm 2009. Cũng năm ấy Đức Cha qua đời).



[1] Một người bạn cho hay: Trần Ngôn Đoái là bút hiệu mới của một trí thức Công giáo quen thuộc trong Cộng đồng địa phương. Trộm nghĩ, việc lấy bút danh lạ mà không minh danh ký tên trong trường hợp này thật đáng tiếc. Nó làm giảm ý nghĩa và giá trị (nếu có) về nội dung một bài viết với những nhận định, kể cả phê phán, nêu quan điểm riêng, không ngoài mục tiêu xây dựng.

[2] Truyền thống này nếu đã gây ra những hậu quả không hay như thói tục tôn sùng, vâng phục “tối mặt” giới giáo sĩ của giáo dân tạo nên những hệ lụy làm hư hỏng người mục tử như nhận định của Đức cố Giám Mục Hà-Nội Phaolô Lê Đắc Trọng trong Hồi Ký của ngài thì chính nó cũng góp phần ghi khắc sâu xa, thấm đậm những nét son về niềm tin thiết thạch không dời đổi trong tim người tín hữu VN chơn chất, đặt để nơi Chúa Giêsu Kitô và Mình, Máu Thánh Người, bao gồm các Giáo đường, Nhà nguyện, nhất là Cung Thánh, nơi thiết trí Bàn Thờ, Nhà Tạm để người tín hữu cầu nguyện, tôn vinh. (Xin đọc trích đoạn Hồi ký Toàn tập của Đức cố Giám Mục Lê Đắc Trọng ở cuối bài viết)

      Trần Phong Vũ

    (Tác giả gửi đăng)

 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT