DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hồi Ký: Cuộc Chiến Chưa Tàn (01)_Trần Nhật Kịm

E-mail Print

                                                        Image result for CUỘC  CHIẾN  CHƯA  TÀN                             

  Ðể kính tặng cha mẹ tôi,

Người đã đau xót trong cuộc chiến

huynh đệ tương tàn.

Ðể tặng vợ tôi,

với lòng kính trọng và yêu thương.

                                  

                                   Một chút kỷ-niệm với các bạn

                                   đã trải qua khoảng thời gian dài tại các trại:

 

                                    *         Băng-Ky                                  (Bình-Hòa)

                                   *         Phan-đăng-Lưu                       (Gia-Ðịnh)

                                   *         Gia-Rai                                                (Long-Khánh)

                                   *         Nam-Hà                                   (Hà-Nam-Ninh)

                                   *         Quyết-Tiến - Cổng Trời          (Hà-Giang)

                                   *         Văn-Hòa                                  (Hà-Nội)

                                   *         Thanh-Cẩm                               (Thanh-Hóa)                                    

                                                                    

                                                         Lời Giới Thiệu

           Vâng, CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN…chưa chấm dứt và nó chỉ chấm dứt khi nào chủ-nghĩa Cộng-sản biến khỏi đất nước Việt-Nam. Anh Trần-Nhật-Kim, một người bạn tù trẻ của tôi khi tôi còn ở trại Phan-đăng-Lưu, đã nói lên điều đó trong cuốn sách của anh.  Anh cho thấy rằng anh và một số bạn hữu, những chiến-sĩ Quốc-gia, trong những ngày đen tối nhất của đời mình, trước cái chết có thể trông thấy được, vẫn giương cao ngọn cờ chính-nghĩa là đấu tranh cho một nước Việt-Nam Tự-do và Dân chủ. Cuộc chiến không thể tàn lụi với sự thất bại nhất thời ngày 30 tháng 4 năm 1975.  Nó vẫn được tiếp tục trong thâm tâm của những người con yêu dấu của Tổ quốc Việt-Nam, dù họ đang bị Cộng-sản đe dọa đọa đầy trong các trại cải tạo lao-động mà ngày về mấy ai có thể biết trước được.

            CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN của anh Trần-Nhật-Kim, một người theo ý tôi, đã trải qua nhiều trại cải-tạo nhất của Cộng-sản Việt-Nam thiết lập từ Nam chí Bắc. Từ trại Phan-đăng-Lưu tới trại Quyết-tiến được mệnh danh là Cổng Trời,  sát biên giới Hoa-Việt.  Những người bị gửi tới đây chỉ có thể về chầu Trời, chứ đừng mơ tưởng tới ngày về với gia-đình vợ con hay bạn bè thân thuộc.  Nhưng may mắn thay, nhờ có cuộc tấn công của người anh em "môi hở răng lạnh" năm 1979 mà trại Cổng Trời được dẹp bỏ và những người bị gửi tới đó được chuyển về trại Thanh-Hóa.  Ðời người trong cái rủi cũng có cái may, và anh Trần-nhật-Kim đã sống sót được đến ngày nay để viết thiên hồi ký của anh.  Và cái may của chúng ta là được đọc thiên hồi ký đó để biết rõ tinh-thần chiến đấu bất diệt của những người con yêu qúy nhất của đất nước trước bạo lực và hung tàn.

Tôi xin dành cho bạn đọc những ngạc nhiên khi đọc cuốn "CUỘC CHIẾN CHƯA TÀN" của anh Trần-nhật-Kim.  Tôi chỉ muốn giới thiệu với bạn đọc rằng đây là một tác phẩm có thể để lại dấu vết của một thời kỳ lịch-sử đen tối nhất của dân tộc mà hậu thế sẽ phê phán, cũng như cho những nhà Xã-hội học của mai sau có thể tìm biết những gì đã xảy ra trong giai đoạn Cộng-sản chà đạp, bóc lột và hà hiếp dân tộc Việt-Nam một cách cùng cực.

                                

                                                                      Virginia, mùa Thu 1997

                                                                                 Hồ văn Ðồng

 

                                                            Thư: của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ.

 

Anh Kim,

             Tôi đã đọc tập bản thảo “Cuộc Chiến Chưa Tàn” của anh, và rất hoan nghênh sự cố gắng của anh đã ghi lại những giòng suy tư về một khoảng thời gian tù đày khá dài mà chúng ta chung sống trong các nhà tù cộng-sản từ Nam ra Bắc.

            Thật ra, theo tôi nghĩ, chẳng có gì là vui hoặc vinh dự khi nói về chuyện tù đày.  Nhất là từ nhiều năm qua cũng có khá nhiều người đã viết hồi ký hay những chuyện liên quan tới lãnh vực nầy, nên có người cho rằng đề tài này đã hết “ăn khách”.  Nhưng tôi không nghĩ như vậy.  Vì nếu các chuyện loại nầy viết ra chỉ mang tính cách tả oán về hoàn cảnh của kiếp tù đày, hay chỉ nói lên tính chất dã man của của chế độ lao tù cộng sản Việt Nam, thì quả thật không cần thiết.  Vì làm sao có thể diễn tả hết được tình cảnh bi đát về tinh thần lẫn thể chất của người tù chính trị, cũng như không bút mực nào viêùt lên được hết tính chất dã man, độc ác về chế độ lao tù của cộng sản Việt Nam.  Ðiều nầy chỉ có người sống trong cuộc mới cảm nhận được.  Nhưng nếu coi đó là một lời nhắn gửi để làm thế nào giải trừ một chế độ đang chà đạp lên nhân quyền và mạng sống con người như chế độ cộng sản Việt Nam, thì đây là một phạm vi còn quá nhiều điều để nói và phải nói.

            Anh Kim, tôi không mong “Cuộc Chiến Chưa Tàn” sẽ là một “ Bestseller”, mà chỉ nghĩ rằng, sau khi gấp sách lại, người đọc sẽ tự hỏi : “Chúng ta phải làm những gì đối với chế độ cộng-sản Việt-Nam đang phản dân hại nước ?”.

Dựa theo đề tựa quyển sách, tôi biết đây là lời nhắn gửi của anh, phù hợp với những gì chúng ta từng suy nghĩ, trăn trở trong suốt những tháng năm tại các “Nhà Tù”, mà người cộng-sản Việt-Nam đã lừa gạt dư luận với mỹ danh là “Trại Cải tạo”.

 

                                                           Washington DC, mùa Hè 1998

                                                                  Người bạn tù của anh

                                                              Linh Mục Nguyễn- Hữu-Lễ

                                                                 Auckland,  New Zealand           

Bài1.

Ðời cải tạo

                                              Image result for doi tu cai tao

         Kim chợt thức giấc, cơn sốt vẫn chưa dứt, người anh còn hâm hấp nóng.  Bây giờ mới quá nửa đêm, bóng tối bao trùm vạn vật một mầu xám lợt.  Bầu trời mờ sương lấp lánh những vì sao nhỏ như những hạt châu lung linh trên tấm dạ bào.  Gió thổi nhẹ thật mát, hơi lạnh về đêm của những ngày đầu tháng năm như đang tỏa  ra từ dẫy núi cao phía sau làng Ngọc.

            Sau mấy ngày sốt cao, người anh như đứng trước bếp lủa hồng.  Hơi nóng vẫn hừng hực ngoài da nhưng cảm giác lạnh đã thấm sâu vào trong.  Cơ thể anh bải hoải rã rời, mắt hoa mày váng như không còn lấy một phần sức lực.  Hôm qua anh không ngồi dậy nổi nên được nghỉ một ngày lao động.  Trọn ngày hôm qua đến giờ anh không có chút gì vào bụng.  Phần bo bo chưa chà vỏ, dù nấu kỹ vẫn cứng, còn nằm gọn trong bát nhựa.  Anh cố nhai một vài muỗng hầu có chút xơ trong ruột, nhưng hàm răng anh ê mỏi.  Anh có cảm giác những mảnh vỏ cứng, sắc như lưỡi dao đang cào xé gây xon xót trong dạ dầy.  Nhưng anh còn chọn lựa nào, vì cần phải ăn để kéo dài sự sống, mặc dù anh biết phần thức ăn cứng này có thể gây nguy hiểm khi người đang lên cơn sốt.

            Mấy viên thuốc cảm "dân tộc" không đủ sức chặn đứng cơn sốt đã lâu ngày đang hoành hành trong cơ thể suy nhược của anh.  Anh mất ngủ đã mấy đêm vì cơn ho kéo đến liên tục, khiến cổ họng bỏng rát.

            Kim có cảm tưởng sức khỏe anh ngày một yếu dần, như cây khô đợi ngày ngã đổ, kết qủa của năm tháng cải tạo, dầm mưa dãi nắng từ nơi đầm lầy nước đọng Ðầm đùn đến vùng núi rừng hiểm trở quanh năm sương phủ Hà-giang.  Và vào lúc này, nơi vùng đất Lý-bá-Sơ, cơ thể anh chỉ còn da bọc xương, lớp thịt bọc ngoài thân thể đã mất dần vì chính sách "chỉ-tiêu tiêu- chuẩn, nhân đạo khoan hồng".  Các bạn nhìn anh ái ngại như nhận ra điềm chẳng lành báo trước.  Nhưng chẳng làm sao được, vì họ cũng như anh, sau năm tháng trải thân với "lao động vinh quang", một chuỗi dài tủi nhục hận thù, mạng sống đang trên đà tàn lụn. 

            Ðêm lặng lẽ trôi qua, tiếng dế vẫn hòa vang ngoài sân lạnh.  Anh đã nghe thấy tiếng gà gáy sang canh, màn đêm như đã nhạt mầu, ánh sao khuất dần sau màn mây bạc.  Các bạn quanh anh đang say ngủ, như sự mệt mỏi sau một ngày lao động cực nhọc còn vương lại trong hơi thở dồn dập từng hồi.

            Qua khung cửa sổ sàn nằm trên, khu trại hiện ra thật yên lặng như đang say sưa trong giấc ngủ đêm dài.  Bất chợt Kim nghe thấy tiếng ồn ào văng vẳng từ phía cổng trại, như được gió sông đưa đẩy vang vọng đi xa.  Rồi tiếng ồn ào rõ hơn trước, như đã vượt qua khung cổng trại vào tận trong sân.  Anh nhổm người dậy, dán mắt sát vào phần trên cửa sổ để tầm mắt vượt qua bức tường ngăn nơi cổng phòng 5.  Dù căn nhà ở trên cao, nhưng anh vẫn không nhìn rõ khung cảnh dưới sân vì vòng tường cao phía trước. 

              Anh không phân định được những gì đang xẩy ra dưới kia, nhưng có điều gì khác lạ so với thường ngày.  Anh thoáng nghe nhiều tiếng chân bước dồn dập hòa lẫn tiếng la hét trên lối đi về phía phòng anh ở. Bước chân mỗi lúc một gần, qua khe khung cửa cổng thấp thoáng bóng người kéo lê một thân xác bất động trên lối đi đường lên khu kỷ luật.  Bước chân người kéo chậm lại như thân xác phía sau vướng cản trên các bậc tam cấp.  Anh không biết người bất hạnh đó là ai.

            Lòng Kim xe thắt, liên tưởng hình ảnh trước mắt tới thân xác tàn tạ của mình và các bạn, liệu còn chống chọi được bao lâu nữa đây.  Có phải những hình ảnh này, hoàn cảnh này đang xẩy ra khắp nơi đã được dự trù, ghi sẵn vào đoạn chót "cuộc hành trình cải-tạo lao động" của người cải tạo miền Nam.

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Chưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả  tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT