DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Sự khốn nạn trong ngôn từ của các quan chức CSVN _Thạch Đạt Lang.

E-mail Print

                                  

Đám tang tập thể các nạn nhân trong vụ sạt lở núi tại Hòa Bình. Ảnh: Hậu Quân/ báo TN 

 

Có thể nói người CSVN là bậc thầy trong việc sáng tạo ngôn từ. Không ai có thể tài giỏi, khéo léo nhưng đồng thời cũng ma mãnh, lưu manh, gian xảo, đểu cáng, ngụy biện… hơn họ trong việc dùng chữ nghĩa để trốn tránh trách nhiệm, chối bỏ hậu quả, phớt lờ thiệt hại đến tài sản, sinh mạng người dân, cũng như sự hủy hoại môi trường, tàn phá đất nước.

Mấy ngày qua, tin tức về lũ lụt ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An… do không đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm liên quan đến chính trị, phản động nên được loan tin tự do, thoải mái. Đã có gần 100 người dân thiệt mạng cùng nhiều người mất tích, nhiều nhà cửa, hoa màu, đồng ruộng… ngập chìm trong biển nước do lũ lụt gây ra vì mưa bão, cộng với việc xả lũ ồ ạt từ các hồ thủy điện, gây ra chuyện vỡ đê ở môt số địa điểm.

Trong quá khứ có rất nhiều phát ngôn gây chấn động, bộc lộ sự khốn nạn, đểu cáng của lãnh đạo đảng CSVN từ địa phương tới trung ương, nhưng trong phạm vi bài viết này chỉ xin nói đến những phát ngôn mới nhất, liên quan đến lũ lụt đã và đang xảy ra trên các tỉnh miền Bắc Việt Nam như Thanh Hóa, Hòa Bình, Nghệ An và huyện Chương Mỹ, Hà Nội.

Sau khi báo chí đưa tin việc một đoạn đê sông Bùi thuộc xã Hoàng Văn Thụ và xã Tân Tiến, huyện Chương Mỹ (Hà Nội), dài khoảng 16m bị vỡ, gây ngập úng hoa màu, nhận chìm nhiều nhà dân, thì chiều 12-10, ông Đinh Mạnh Hùng, Chủ tịch UBND huyện Chương Mỹ vẫn lên tiếng phủ nhận rằng, hoàn toàn không có chuyện vỡ đê ở Chương Mỹ. Như vậy quả thật không hiểu phải định nghĩa thế nào là vỡ đê theo nhãn quan người CSVN?

Bài báo Sài Gòn Giải Phóng viết: “Ông Hùng khẳng định, việc cho nước tràn đê hoàn toàn nằm trong phương án dự tính, chỉ đạo điều hành của huyện. Và huyện Chương Mỹ cũng đã chủ động lên các phương án cho sơ tán dân cư để tránh thiệt hại về người và của”.

Sau đó, hỗ trợ cho phát ngôn đầy “ấn tượng” này, ông Đỗ Đức Thịnh, chi cục trưởng Chi cục Đê điều và Phòng chống lụt bão Hà Nội cho biết, vỡ đê ở Chương Mỹ là vỡ có kế hoạch, có dự tính trước, vỡ nằm ở trong khu thoát lũ chứ không phải bất ngờ.

Đúng là những phát ngôn trên cả tuyệt vời! Cho nước tràn qua đê hoàn toàn nằm trong phương án được dự tính, chỉ đạo trước nên đã tránh được thiệt hại về người và của cho dân chúng. Nghe nói, nhờ sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình, dự đoán được trước thiên tai của đảng ủy Chương Mỹ, kịp thời cho nước tràn qua đê nên thiệt hại trên địa bàn huyện không có gì đáng kể, chỉ có “92ha lúa mùa chưa kịp thu hoạch bị ngập, khoảng 842,4ha cây vụ Đông bị hư hỏng; diện tích cây ăn quả bị ngập khoảng 63,8ha; diện tích thủy sản bị ngập khoảng 125ha. Mưa lũ đã làm chết 178 con gia súc, 9.700 con gia cầm. Phải di dời 618 hộ với 5.558 nhân khẩu đến nơi an toàn”, đây là các số liệu của báo SGGP.

Như vậy, tất cả những thiệt hại vừa được sơ kết tạm thời trên đều nằm trong dự tính và có kế hoạch từ trước, có điều là không biết ai sẽ bồi thường những thiệt hại này cho người dân, nhưng chắc không phải là Đinh Mạnh Hùng hay Đỗ Đức Thịnh, cũng không phải là Nguyên Xuân Phúc, Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Đại Quang.

Tương tự, việc xả lũ 8 cửa cùng một lúc ở hồ thủy điện Hòa Bình đã được các đỉnh cao trí tuệ phán rằng “xả lũ đúng quy trình, người chết không do xả lũ”. Từ phát ngôn này, có thể kết luận, cả trăm người dân bị chết đuối không phải do xả lũ mà do không biết bơi, còn nhà cửa, hoa mầu, tài sản, trâu bò, gia súc bị thiệt hại vì bị nước cuốn trôi cũng không do xả lũ mà do không may mắn, nằm trong phạm vi xả lũ nên phải chịu ảnh hưởng theo đúng quy trình của ban giám đốc nhà máy mỗi khi có mưa to, gió lớn!

Thêm một chuyện khác. Báo Gia đình và Xã hội đăng bản tin nói về lũ lụt, lý giải nguyên nhân như sau: “Giới chức trách cho rằng, nguyên nhân khách quan dẫn đến mưa lũ do biến đổi khí hậu còn nguyên nhân chủ quan xuất phát từ phong tục, tập quán của người dân các tỉnh miền núi thường sinh sống ở các triền đồi hay gần các dòng sông, khi có lũ lớn rất dễ xảy ra thiệt hại về người”.

Phải công nhận chế độ CSVN đào tạo cán bộ, đảng viên người nào cũng có tài ăn nói, lý luận rất hợp tình, hợp lý, hợp với đạo nghĩa cộng sản. Nguyên nhân khách quan là do biến đổi khí hậu, nhưng tại sao lại có biến đổi khí hậu thì không thấy giải thích tiếp, nhưng chắc chắn không phải là do phá rừng, lấy gỗ vô tội vạ… Còn nguyên nhân chủ quan là dân ở các tỉnh miền núi do phong tục, tập quán chỉ thích sống trên cao, ở các triền đồi hay gần các dòng sông mà không chịu học bơi nên khi có lũ lớn dễ bị thiệt mạng!

Do đó trong tương lai gần, đề nghị chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc nên nhanh chóng ban hành một đạo luật bắt buộc tất cả người dân – sống gần các nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông dễ bị lũ lụt khi mưa lớn – phải học bơi từ lúc chào đời. Khi họ 18 tuổi, được cấp CMND thì phải ghi rõ trong CMND là đã tốt nghiệp bơi lội, có khả năng sống gần nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông, không sợ chết đuối.

Người dân nào chống đối, không chịu học bơi hoặc không tốt nghiệp khóa bơi lội thì bắt buộc phải về sống ở thành phố, đồng bằng, xa nhà máy thủy điện, sông ngòi… Trâu bò, gà vịt, gia súc cũng thế, nếu nuôi ở những vùng nói trên cũng phải tập cho chúng biết bơi, sống quen với lũ, khi bị ngập nước phải tự động nhanh chóng di tản, kiếm nơi khô ráo như nóc nhà, cây cao trèo lên chờ đội cứu hộ đến giải thoát.

Còn nếu không ban hành được đạo luật này thì chỉ có thể kết luận: Sự khốn nạn của ngôn từ thời cộng sản đã không có giới hạn!

© Copyright Tiếng Dân

____

Mời đọc lại: Từ chuyện “chết đúng quy trình”, tới “vỡ đê có kế hoạch”! (NLĐ/ TD).

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT