DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Tưởng Niệm Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu_Vi Anh.

E-mail Print
 

Tại Little Saigon, thủ đô tinh thần của VN hải ngoại, quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà [VNCH] cử hành lễ Tưởng Niệm Tổng Thống VNCH Nguyễn văn Thiệu, vào Chiều Thứ Bảy, 30-9-2017, trước Tượng Đài Chiến sĩ Việt Mỹ ở TP Westminster. Có cung thỉnh di ảnh của TT Thiệu ra bàn thờ. Có treo cao hai câu để đời của Người, “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm” và “Đất nước còn, còn tất cả. Đất nước mất, mất tất cả.”

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu sinh ngày 5 Tháng Tư, 1923, tại một làng chài ở tỉnh Ninh Thuận, trong một gia đình trung lưu. Ông là người kiên định chống CS. Khi VNCH bị Mỹ bỏ rơi, CS cưỡng chiếm, Ông cùng hàng triệu nguời Việt di tản. Ông ra ngoại quốc, ở Đài Loan, Anh và Mỹ sống đời lưu vong. Ông qua đời vào ngày 29 Tháng Chín, 2001, hưởng thọ 78 tuổi.

Cựu Trung Tá Nguyễn Văn Ức, Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, Trưởng ban tổ chức, trình bày: “Chúng tôi muốn tổ chức lễ tưởng niệm cố tổng thống để nhắc nhở mọi người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản biết rằng, tinh thần chống ngoại bang và giữ gìn bờ cõi của Tổng Thống Thiệu cũng như quân nhân VNCH và toàn thể nhân dân miền Nam Việt Nam lúc nào cũng bền vững và sẵn sàng làm được những gì tốt đẹp để đóng góp cho quê hương Việt Nam trong tương lai.”

Đây là sự kiện lịch sử thời chiến tranh VN và hậu chiến tranh VN. Sự kiện lịch sử là chân lý không thể thay đổi được. Điều này có thể thấy rất rõ qua hành động và lời nói của người dân Việt trong ngoài nước cũng như thông tin, nghị luận của truyền thông đại chúng quốc tế, như BBC của Anh, RFI của Pháp, VOA và RFA của Mỹ thường ngưỡng mộ Hải Quân VNCH tử chiến với TC trong việc bảo vệ quần đảo Hoàng sa vào ngày 19 tháng 1 năm 1974. Và trên phương diện quốc gia rộng lớn, người Việt trong ngoài nước nhận thấy Việt Nam Cộng Hòa, hơn hẳn Việt Nam Cộng sản [ VNCS].

Người Việt lớn tuổi và gia đình nhớ thời VNCH sống dễ làm sao, dù có chiến tranh. Chạy xích lô ở Saigon, chạy xe lôi ở Miền Tây sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai ra chai bia Con Cọp hay ly rượu thuốc. Giáo viên tiểu học trong ngạch, lương trên $4.000, giáo sư trung học đệ nhứt, đệ nhị cấp lương trên năm sáu ngàn, ở Miền Tây Nam Việt, ở trọ, ăn cơm tháng khỏang 500$.

“Nhớ thuở xưa ta sống một đời dễ dàng, ăn thiệt chỉ làm chơi, Như dòng Sông Hậu trôi mơ mộng, Như đất Miền Tây rộng thảnh thơi. Cái đúng cái sai đòi đủ thứ, Chuyện còn chuyện mất phú riêng trời. Nhiều sung sướng quá rồi không biết. Chừng biết vàng son đã hết thời.”

VNCH khai nguyên và tồn tại mấy chục năm tòan trong thời chiến tranh. Dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng và trong thời chiến. Thế nhưng người dân VNCH có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào của mình ở ngòai Miền Bắc trong chế độ CSVN. VNCH trên thực tế và pháp lý, thực chất và thực sự có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp là đạo luật tối thượng của VNCH.

Trong xã hội có tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước. Có báo của tư nhân, có nghiệp đòan nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tình chống chánh phủ.

Dĩ nhiên tự do, dân chủ VNCH chưa tòan thiện, tòan mỹ, nhưng thực sự có và phát triển ngày càng tốt đẹp hơn.

Không có cảnh chà đạp tự do, dân chủ, nhân quyền một cách vô tội vạ như thời VNCS. Không có công an vừa đánh dân vừa dùng xã hội đen đánh đập dân, ngoài đường lẫn trong đồn, dân chết hay bị thương, mà chưa có một công an lớn nào bị trừng phạt đúng kỹ luật hay pháp luật.

VNCH có tham nhũng, hối lộ nhưng không trầm trọng hết thuốc chữa, biến thành quốc nạn như thời VNCS. Thế mà VNCH quyết liệt thành lập một cơ quan hiến định là Giám sát Viện để bài trừ.

Còn VNCS lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ đến đỗi tổ chức Transparency International Minh Bạch Quốc Tế công bố nhiều năm liền VNCS đội số tham nhũng trên thế giới.

VNCH không có một vị tổng thống, thủ tướng, tướng lãnh, dân biểu nghị sĩ, bộ trưởng nào của VNCH di tản ra ngọai quốc có đủ tiền mua lâu đài, ráng lắm là mua một cái nhà cho gia đình ở thôi. Có tướng lãnh phải đi làm thợ sơn, nghị sĩ bán xăng, dân biểu đi cắt chỉ, sĩ quan, công chức đi cắt cỏ trong buổi ban đầu để nuôi gia đình trong thời chân ướt chân ráo.

Trí thức VNCH không có đại nạn, phong trào bằng cấp giả “cao cấp” như mấy ngàn tiển sĩ “dỏm” trong chế độ VNCS bây giờ.

Tổng Thống VNCH, hai vị của thời đệ nhứt và đệ nhị cộng hòa đạo đức hơn xa Ông Hồ chí Minh. Tinh thần nối chí tiền nhân Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, chống quân Tàu, gìn giữ giang sơn gấm vóc, hơn hẳn những người lãnh đạo Đảng Nhà Nước CSVN. Khi Mỹ bắt tay được với TC, Mỹ cúp viện trợ VNCH, thân cô thế cô, TT thiệu cũng quyết gìn giữ đất nước ông bà để lại với trận tử chiến của Hải quân VNCH ngòai đảo Hòang sa năm 1974.

Trong khi đó suốt gần hai phần ba thế kỷ ở Miền Bắc và gần nửa thế kỷ ở Miền Nam, chưa bao giờ Đảng Nhà Nước VNCS cho phân quyền tam lập Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp gì. Đảng CS vẫn cứ khư khư độc tài đảng trị tòan diện.

Còn Ông Hồ chí Minh là một người gian ác hơn Tần Thỉ Hoàng và Tào Tháo, làm gia nô cho CS Nga, Tàu, giết hại các lãnh tụ quốc gia, ám hại đồng chí có uy tín, giết phụ nữ sau khi chiếm được xác thịt. Các tài liệu của Liên xô, Pháp giải mật cho thấy mà kinh tởm.

Độ lùi thời gian khá đủ. 42 năm qua, người Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai, quốc tế Mỹ, Pháp, Anh, Úc càng biết càng tiếc, càng mến mộ Việt Nam Cộng Hòa, hằng năm thường cử hành lễ tưởng niệm tổng thống../.(VA)

 

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT