DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Vùng Lầy Nước Mắt (Bài 23 ) _ Trần Nhật Kim.

E-mail Print

                                        Image result for Tac pham vung lay nuoc mat cua tran nhat kim

23.

            Con tầu vượt qua bao nhiêu địa danh đã một thời dẫy đầy máu lửa.  Một Quảng-trị đổ vỡ tan hoang rồi đến Huế điêu tàn.  Từ Tết Mậu Thân  đến mùa hè đỏ lửa, người ta thắt giải khăn xô cho những vùng đất, mà hàng nhiều ngàn người dân vô tội đã gục ngã trong mồ chôn tập thể như ở Ðập Ðá đến Phú Cam rồi Nam- giao. . .  Những tiếng kêu khóc thảm thiết của các bà mẹ, những người vợ trẻ và đám trẻ thơ trước hình hài chết không toàn vẹn thân thể của người thân.  Tiếng gào thét của các nạn nhân bị hành quyết vang dội khắp miền Trung trong những năm khói lửa.

             Những hình ảnh đó luôn ám ảnh tinh thần người miền Nam, đã khắc sâu mối hận khó quên.   Nguời cộng sản dựa vào hai chữ “chính nghĩa” để bắt người dân vô tội phải chết.  Ðó có phải vì tham vọng bá quyền hay cũng chỉ là một thứ tay sai cho một loại thực dân mới.                                                  

                                      Image result for (Dựng Cờ:  Quang Trị 1972)

                                            (Dựng Cờ:  Quang Trị 1972)

            Người dân hai miền có nhận xét, Ðảng và nhà nước đạt thắng lợi lớn sau trận chiến “đại thắng mùa xuân”, vì nhuộm đỏ được giang sơn từ Bắc vào Nam, nhưng phần thảm bại lại dành cho dân tộc khốn khổ này. 

            Trong suốt chiều dài lịch sử giữ nước, dù dưới ách đô hộ của ngoại bang, dân tộc chúng ta luôn hòa hợp, chung lưng đấu cật chống ngoại xâm, giang sơn một mối.  Có chăng chỉ là sự ngăn cách giữa người dân với nhà nước cộng sản.  Ðảng và nhà nước lầm tưởng “sự thống-nhất sẽ phá vỡ ý tưởng ngăn cách.  Sự sống chung là đầu mối của hòa giải để hòa hợp.”  Nhưng tiếc thay vẫn chính sách cũ, nhà nước buộc người dân phải sống trong khuôn khổ, phải theo đúng đường lối nhà nước đã vạch sẵn.  Mọi cố gắng đã trở thành vô ích, và người dân ngày càng xa chính quyền.

            Mỗi khi nghĩ tới đời sống người dân dưới chế độ hiện tại thường làm Thu lo sợ.   Một đời sống luôn luôn bất ổn vì bạo lực.  Vẫn còn cảnh bắt người tù đầy mà không cần xét xử.  Vì luật pháp chỉ là những điều lệ bảo vệ hành động của người cầm quyền.  Nàng thông cảm với Vân-Anh đã hy sinh tình riêng cho các con ra đi.  Vì ít nhiều lòng người mẹ cũng được an ủi khi thấy tương lai các con không tàn lụn.

            Tầu ngừng lại ở ga Thừa-thiên khi trời chưa sáng.  Sương đêm phủ trùm những ngọn đèn vàng trên các cột điện cao.  Sân ga leo lét các ngọn đèn dầu của các gánh bán rong.  Thu hỏi bạn:

            -“Vân-Anh có xuống dưới ga không.  Tầu ngừng ở đây cả giờ.  Xuống dưới một chút cho khỏe.  Ngồi bó gối mãi chân muốn tê luôn.”    

            -“Mình cũng muốn xuống ga một lát.  Ðến đây chợt nhớ món nem nướng, vừa nghĩ tới đã thấy thèm.”

            Nghe bạn nhắc, nàng cũng thấy nhớ hương vị thơm ngon của mùi thịt nướng, vị ngọt bùi của nước chấm, mà trước đây mỗi lần ghé miền Trung nàng không thể bỏ qua.

            Thu quay qua Vân-Anh:

            -“Nghe bạn nói làm tôi cũng muốn ăn.  Mình nhận ra một điều là mỗi vùng có một món ăn riêng biệt, mang sắc thái hương vị khác với nơi khác.”

            -“Phải nói miền Trung có món nem nướng là nổi danh nhất. ”

            -“Vân-anh biết không, với món nem nướng Huế mình có rất nhiều kỷ niệm.  Mình thích ăn món này khi còn học trung học.  Mỗi tối khi trời về khuya, đường phố đã bớt đông người, mình lại nghe tiếng rao hàng âm điệu miền Trung cao vút.  Chắc bà bán hàng biết mình thích ăn, nên mỗi lần đi qua cửa, tiếng bà rao to hơn và dừng lại lâu hơn.

              Mình đã nghiện món ăn bà làm và cả giọng nói ngọt lịm, quyến rũ của bà.  Tuy có tuổi mà trông bà còn đẹp lắm, vẻ đẹp hiền hậu của một bà mẹ luôn yêu thương đùm bọc đàn con cháu mình.  Bà cũng mến mình, vì vậy mỗi lần mua hàng phần của mình trông có vẻ nhiều hơn, chăm sóc kỹ càng hơn.”

            Vẫn hình ảnh quen thuộc, một quang gánh đơn sơ.  Thu và Vân-anh ngồi xuống chiếc ghế nhỏ do bà hàng đưa ra.  Nàng gọi hai phần nem nướng.  Dưới ánh đèn dầu, nàng nhìn rõ mặt bà bán hàng, cũng trạc tuổi nàng.  Thu ngỏ lời:

            -“Bà bán ở đây lâu chưa?”

            -“Tôi đi bán đã mấy năm.  Hai bà chắc ở trong Nam, có thường ra đây không?”

            Giọng nói xứ Huế thật êm dịu. Mặc dù đời sống vất vả, nhưng gương mặt vẫn giữ được nét đẹp.  Hai bàn tay búp măng thon dài, mà cuộc sống cực nhọc đã lấy đi làn da mịn màng.

            -“Ðã lâu tôi không ra ngoài này, nhà tôi và chồng chị bạn đây đang “cải tạo” ở ngoài Bắc nên chúng tôi ra thăm.”

            -“Hai bà ở Sài-gon hay tỉnh nào trong Nam.  Các ông nhà đã ra Bắc lâu chưa?”

            -“Chúng tôi ở Sài-gon.  Nhà tôi ra Bắùc đã hơn bốn năm.  Còn bà, nhà ở gần đây không, có đông các cháu không?”

            -“Nhà tôi cũng ở gần đây, tôi có bốn cháu, chúng còn nhỏ cả.  Nhà tôi đi “cải tạo” từ năm 75, hiện giờ đang ở trại Bến-thủy.”

            -“Trước kia bà có vào trong Nam?”

            -“Truớc ngày miền Nam mất tôi cũng ở Sài-gon.  Sau khi nhà tôi đi học tập, đời sống trở lên khó khăn, nên tôi đưa các cháu về sống với ngoại.  Tôi làm nghề này để kiếm sống nuôi các cháu qua ngày.”

            -“Trại Bến-thủy cũng gần đây, chắc bà đi thăm ông nhà thường chứ?”

            -“Mặc dầu ở gần, nhưng sáu tháng tôi mới đi thăm được một lần.”

            -“Sáu tháng đi thăm một lần là quý lắm rồi, chúng tôi ở xa quá, nên chỉ mong một năm cố đi thăm một lần.”

            -“Mang tiếng là đi thăm nuôi, nhưng cũng chỉ có mục đích cho các cháu gặp mặt bố chúng, để con không quên mặt cha.  Ðời sống bây giờ thật khó khăn, mỗi lần đi thăm phải dành dụm chắt bóp một thời gian mới tạm đủ.  Nhìn thấy các anh ấy thực khổ tâm, lao động quá cực nhọc mà ăn uống lại không no đủ.  Muốn mang nhiều quà một chút thì con cái ở nhà lại thiếu thốn, còn mang ít thì không đành lòng.  Tiền kiếm được lại có hạn.  Nhiều lúc tôi không biết làm sao cho chu toàn.”

            -“Chúng ta cùng chung cảnh ngộ, bà không nói chúng tôi cũng hiểu những khó khăn của chúng mình.”

            -“Tôi xa Sài-gon đã lâu, đời sống trong đó có khá không?”

            -“Ở đâu quen đó, bây giờ chỗ nào cũng giống nhau.  Thành phần mới có quyền thế nên sống xa hoa, còn chúng tôi làm từ sáng đến tối vẫn không đủ ăn.  Tôi có năm cháu, chúng còn nhỏ nên không đỡ đần được bao nhiêu.” 

            -“Hai ông đang ở trại nào.”

            Vân-Anh đỡ lời:

            -“Các anh ấy đang ở trại Thanh-cẩm Thanh-hóa.”

            -“Hai bà đi thăm thường không?”

            Thu nói:

            -“Nhà tôi di chuyển luôn nên không ở trại nào lâu.  Ðã năm năm tôi chưa gặp mặt.  Từ ngày nhà tôi ra miền Bắc, đây là lần đầu tôi đi thăm.”

            -“Xin lỗi hai bà, mải nói chuyện món ăn đã nguội, để tôi làm nóng lại.  Trời lạnh mà món ăn không nóng sẽ mất ngon.”

            Thu nhâm nhi món thịt nướng lâu ngày chưa ăn, hương vị thật thơm ngon.  Thiếu nước chấm đặc biệt này dù thịt ướp có ngon mấy, vị cũng kém hơn.

            -“Bà làm món này ngon thật, ăn mãi không chán.  Tôi thích ăn món này từ hồi còn đi học.”

            -“Bà quá khen, tôi học món này của mẹ tôi, làm lâu ngày nên quen tay.  Thực ra tôi học nghề chưa đến nơi đến chốn.  Mẹ tôi làm ngon hơn tôi rất nhiều.  Tôi cố gắng học nhưng không làm sao bằng. . . .”

            Thu và Vân-Anh từ giã bà hàng nem nướng, nàng quay hỏi bạn:

            -“Vân-Anh có định mua gì ở đây không?”

            -“Trời còn tối quá, khó mà tìm đúng thứ mình thích.  Bạn định mua gì?”

            -“Mình định mua ít kẹo mạch nha, kẹo gương và mè xửng về cho cá cháu.  Ðể đến ga tới mua cũng được.”

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Tác Phẩm : Vùng Lầy Nước Mắt Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác giả  tại đây.    

 

 

 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT