DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Ra mắt Tuyển tập “Một Góc Trời Quê”_Người Dân Việt.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                  Ra mắt Tuyển tập “Một Góc Trời Quê”

                                                                 LỜI PHÁT BIỂU CỦA TÁC GIẢ              

                                                                    BUỔI   RA  MẮT  SÁCH    

               Ngày 07 tháng 05  2017, lúc 13giờ tại CĐNVQG , lầu 6  6767 côte des Neiges                                                                                                                                                                                                                            

Con  người - ai cũng có một Tổ Quốc để tôn thờ, một quê hương để thương nhớ. Từ ngày mất nước ra đi...chắc chắn trong mổi người chúng ta đều có mang theo hình ảnh một góc phố quen thuộc hay một mảnh trời quê hương thân yêu...

Nơi đó - có dòng sông quanh co, con đò xuôi ngược,  chiếc cầu tre lắt lẽo... Buổi sáng có  tíếng chim tu hú gióng giả báo hiệu bình minh, tiếng con chim khách lảnh lót chào mừng ngày mới... cùng với tiếng gà xao xác gáy ban trưa, tiếng chim bìm bịp kêu buồn bã buổi  chiều...Và cũng nơi đó sau năm 75- có người thiếu phụ, nước mắt đầy vơi, ôm con trông chồng - có bà mẹ già tơi tả quắt queo, đã cạn khô nước mắt, ngày ngày mòn mỏi dứng trông thằng con từ trại tù cải tạo trở về... Và nơi lao lý tận cùng tuyệt vọng, thằng con cũng ngóng trông thương nhớ mẹ già : Mẹ ơi !                                                                                                                     

  " Chiều cuối năm lạnh nhiều nơi con ở                                                                                                    

 Nhìn rừng  cao chợt nhớ lũy tre làng                                                                                                 

 Bếp lửa chiều hôm. mẹ ngồi cặm cụi                                                                                                     

  Vẫn lưng còng tóc bạc những lo toan"                                              

  Và riêng tôi -  những ngày  xa xứ sống đời lưu vong nơi hải ngoại - tôi cũng như con ngựa Hồ cất tiếng hí vang khi có ngọn gió bấc lồng lộng thổi về và như con  chim Việt lúc nào cũng  làm tổ ở cành Nam : " Hồ mả tê Bắc phong/ Việt điểu sào nam chi". Khi nghe tin nhà, phần đất hương hỏa bị hàng xóm lấn chiếm và trâu bò giẫm nát mồ mả ông bà,   tôi đau lòng xin lỗi đồng bào, để trở về quê hương trùng tu mộ phần của Tổ tiên và Ba má tôi năm 2007.  Nhưng, thưa quý anh chị, tôi chứng kiến một hiện thực đau lòng !

Quê hương mà tôi đã mang theo, nhớ thương và  rơi nước mắt lúc trở về - đã không còn nữa. Tất cả đều thay đổi. Cảnh vật khác. Con người khác, Tâm tình khác. Tư duy khác. Ngôn ngữ cũng khác. Một sự thay đổi đến ngậm ngùi ! Tôi thấy mình lạc lõng bơ vơ. Tôi đứng giữa Sàigòn mà không thấy Saigòn đâu cả. Như  văn hào Lỗ Tấn cũng thấy mình lạc lõng khi trở về quê cũ. Nhưng Lỗ Tấn - bất quá rời khỏi quê mình đi nơi khác, nhưng vẫn còn ở trong nước. Còn chúng ta thì thực sự rời bỏ quê hương lưu vong xứ người, xa cách muôn trùng, giữa hai bờ đại dương mênh mông, bát ngát.  Cái quê hương chúng ta đã mất - bây giờ chỉ còn là những hoài niệm thời quá khứ... 

Những hình ảnh thân thương, những tiếng kêu quen thuộc, lâu ngày đã mờ dần và chìm sâu  dưới mấy tầng ký ức ... bỗng một buồi chiều hè, khi nghe tiếng gió chạy lao xao trên mấy ngọn phong già - tôi nghe tim mình xao xuyến bồi hồi . Lòng thương nhớ quê hương dâng lên tràn ngập tâm hồn, rạt rào tuông chảy qua ngòi bút... Thế là tôi viết - viết vì những thôi thúc của nội tâm không cưỡng lại được. Viết vì không thể không viết. Và đó  cũng là lý do ra đời của "MGTQ".

Thưa quý vị,

Tôi viết "Một Góc Trời Quê" để gửi gấm chút lòng thương nhớ góc trới quê hương - nơi mà tôi đã sinh ra, lớn lên và trải qua thời kỳ niên thiếu trong chiến tranh giữa Pháp trở lại và Việt Minh kháng chiến. Cái tuổi thơ bị vùi dập bởi chiến tranh.

Góc trời quê thân yêu cũng là mảng da thịt, huyết thống và linh hồn nối liền với cái quê hương Việt Nam hào hùng, bất khuất của nhị vị liệt nữ anh thư Trưing Trắc, Trưng Nhị - của bà Triệu trinh Nương, của Đinh bộ Lĩnh phất ngọn cờ lao đuổi giặc - của Lý thường Kiệt bình Chiêm phá Tống - của Trần hưng Đạo , 3 lần thắng giặc Nguyên - của người anh hùng áo vải đất Lam Sơn - của Bắc bình vương Nguyễn Huệ  và của Trần bình Trọng lẫm liệt bất khuất : " Ta thàm quĩ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc". Cái truyền thống hào hùng của Tổ tiên lưu truyền đến thời hiện đại và mãi mãi đến thiên thu. Những tấm gương của những vị " sinh vi tướng tử vi thần" lấy cái chết để tỏ lòng trung với quê hương, Tổ Quốc : Tướng Nguyễn khoa Nam, Lê văn Hưng, Trần văn Hai, Hồ ngọc Cẩn v.v... Ngay cả những binh sĩ cấp thấp nhứt : Binh nhì Hồ chí Tâm, Trung sĩ Trần Minh cũng tuẩn tiết và vô số binh sĩ khác.

Dãi giang san gấm vóc từ Nam Quan đến mủi Cà Mau là xương máu của bao anh hùng, của bao chiến sĩ vùi thân xác của mình để bảo vệ quê hương...Họ là những anh hùng không tên tuổi, Sống âm thầm trong bóng  tối mênh mông.

   Tuy công nghiệp không ghi vào sổ sách                                                                                         

Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên                                                                                                

Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên                                                                                                 

   Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật                                                                                           

  Nhưng máu của họ đã len vào mạch đất                                                                                             

  Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông                                                                                          

 Và anh hồn chung một tấm tinh trung                                                                                            

Đã hòa hợp làm linh hồn giống Việt.                                                                                                                                                                

   ( ĐẰNG PHƯƠNG)               

Một Góc Trời quê hưong tôi  đó - cũng là quê hương của người Viêt hải ngoại và trong nước, quê hương nối liền với cái quê hương ngàn năm của Tổ tiên để lại ./.

Cũng trong buổi ra mắt sách, BS Đào Bá Ngọc, Chủ Tịch CĐNVQGVM, kêu gọi đồng hương cùng tiếp tay, giúp đỡ những người ở các vùng lũ lụt ven Montreal. Đây là dịp chúng ta trả ơn đất nước đã cưu mang mình.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                            

Image may contain: 10 people, people smiling, people standing

© Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT