DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hồi Ký: Cuộc Chiến Chưa Tàn (12)_Trần Nhật Kịm
E-mail Print

                                                                      Image result for CUỘC  CHIẾN  CHƯA  TÀN

12.
 
Hậu phương lớn.
(Nước anh em phương Bắc) 
 
Tiếng súng vẫn dồn dập vọng về ngày nghe một rõ.  Nhiều nhân vật lạ viếng thăm trại.  Con đường đá vẫn là mục tiêu tu sửa, coi đó như địa bàn hoạt động một khi quân đội phương Bắc tràn xuống.
Hàng loạt trận đánh xẩy ra tại các tỉnh vùng biên giới, nhất là tại các cửa khẩu. Thân nhân đám hình sự tới cho hay, quân đội Trung-hoa dàn cả chục sư đoàn chính quy, họ pháo kích, tràn qua các quận ven biên cướp của giết người. Lực lượng đồn trú tại Hà giang đã đưa lên nhiều sư đoàn chủ lực, hầu chặn đứng mũi dùi Nam tiến cuả quân đội Trung-Hoa.
                                                                   Image result for cuoc chien bien gioi
                                  
Không khí trại có cái gì bất thường, đám cán bộ đang lo an nguy của họ và gia đình tại các Bản làng một khi chiến sự lan tới.            
Công việc của đội rau xanh vẫn gia tăng, đã vào thời gian thâu hoạch hoa mầu, cất giữ lương thực cho qua mùa đông sắp tới.  Những trái bí đỏ lớn hơn vòng tay phải hai người khiêng, được bôi vôi giữ giống cho mùa năm sau. Những ruộng ngô đã khô lá, bạt ngàn len vào tận chân núi phía xa.  Trái bắp khô cứng muốn tách ra khỏi thân cây, thõng xuống như không còn sự sống.  
Nói là mùa thâu hoạch, cây nhà lá vườn, no nhà bếp nhưng khẩu phần ăn của tù vẫn nằm trong tiêu chuẩn 11 ký chất bột khiêm nhượng cho mỗi tháng.  Cái đói vẫn gậm nhấm, khiến thân tù ngày càng còm cõi, hom hem.
Tin anh Khoan, một biệt kích trốn trại làm Kin xửng xốt.  Anh ở trại này đã lâu, hy vọng tình hình nơi biên giới bất ổn anh có thể vượt thoát dễ dàng.  Nhưng anh bị bắt lại khi qua hết vòng rào trại.
Dám cán bộ mang anh vào con ngõ cụt trước cửa phòng Kim, chỉ cách một bức tường cao.  Bốn cán bộ trẻ lực lưỡng đứng 4 góc, anh như cái mốc ở giữa.  Chúng thi nhau đấm qua đá lại, mặt hầm hầm thù hận, không còn vẻ dịu dàng thân thiết thường thấy hàng ngày.  
Anh cuộn tròn dưới đất, lăn lóc như trái banh da, máu đã nhuộm đỏ khuôn mặt, đọng từng vũng trên mặt đất.  Không còn một tiếng rên dù chỉ là hơi gió.  Thân thể anh rũ liệt như không còn nuối tiếc sự sống.  Chúng ngừng tay khi thấy anh nằm bất động.  Ðám cán bộ kéo anh vào phòng kỷ-luật, quẳng anh trên nền đá lạnh, chẳng màng tới anh còn sống hay đã chết, phủi tay như một việc thường làm.
Anh phải nhận lãnh hình phạt, vì làm trái quy luật trại, đã đi sai đường.  Thay vì anh phải ra khỏi đây bằng lối sau, đường lên đồi Bà Then như nhiều người trước đã làm, anh đã cưỡng lại tự ý đi theo lối ra cửa trước.
Ðội vẫn lao động, nhưng tinh thần anh em cải tạo miền Nam giao động khi hay tin quân đội Trung-hoa vượt qua biên giới, đánh phá tỉnh Lào-Cay.  Phá trại cải tạo và khi rút mang theo một số anh em cải tạo miền Nam.  Ðó có phải là tin vui hay vẫn là mối lo, vì dù sao vẫn còn nằm trong tay người cộng-sản.
Chuyện anh Khoan trốn trại vẫn còn nóng hổi lại xẩy ra vụ anh Chấn, một tù hình sự miền Bắc trốn thoát.  Anh ở đã lâu trong tù, thuộc diện tự giác.  Ðược cán bộ tin, thường giao cho anh lên huyện Quản Bạ mua các thứ hàng cần thiết cho trại.  Nhân lúc biên giới bất ổn, gia đình anh đã dàn xếp cho anh vượt biên giới một khi anh tới huyện.
Anh đã vượt thoát an toàn và lên đài phát thanh địa phương của Trung-hoa, tố cáo hành động vô nhân đạo của cộng sản miền Bắc tại trại Quyết-tiến và một số trại cải tạo khác.  Kỷ luật trại xiết chặt hơn, như để tránh những cuộc trốn trại khác xẩy ra.
Bẵng đi ít ngày yên lặng, đột nhiên tiếng súng lại dồn dập vọng về.  Như sát tận bên, như đã vượt qua rặng núi phía bắc.  Không hiểu quân đội Trung-hoa có xử dụng loại hỏa tiễn 122 ly, thứ võ khí mà cộng sản miền Bắc thường dùng tại chiến trường miền Nam do Trung-hoa viện trợ.  Hy vọng họ có dàn phóng thứ thiệt, có thời gian điều chỉnh mục tiêu tác xạ, không giống như bộ đội Bắc Việt vì phương tiện di chuyển thiếu thốn, không xử dụng đúng theo nhu cầu kỹ thuật, nên trái đạn đã bay tự do vào khu dân cư đông đúc.  Gây ra nhiều cảnh chết chóc tang thương cho nhân dân miền Nam.
Bây giờ là tháng 8.  Ánh nắng ban ngày vẫn chói chang, nhưng về đêm trời đã lạnh.  Kim đã ớn mùa lạnh năm trước, nhưng chẳng biết làm sao chống lại cái rét của mùa đông năm nay.  
Công việc thâu hoạch vẫn tiến hành, như chẳng có gì biến chuyển trong sinh hoạt hàng ngày của trại.  Tù nhân vẫn cực nhọc, đổi mồ hôi lấy bát ngô xay.  Chỉ tiêu lao động đặt ra cao hơn trước, như muốn vét cạn sức người.
Số anh em Biệt-kích ở trại Tuyên-quang đã chuyển về Quyết-tiến, như muốn gom họ vào một chỗ.  Hơn 40 người ở căn phòng nhỏ gần đội rau xanh.
Vào một buổi trưa, đội trưởng cho anh em cải tạo miền Nam trong đội hay, các anh được nghỉ buổi chiều để nghe cán bộ sinh hoạt.  Kim hỏi nhỏ đội trưởng, hắn cho hay "…các bác sẽ di chuyển về miền xuôi…"  Anh ngạc nhiên về câu nói này, các anh mới chân ướt chân ráo tới đây, nhất là cán bộ trại Nam-Hà đến Quyết-tiến đã nói, đây là chỗ dừng chân cuối cùng, là nơi an nghỉ của các anh sau này.  
Chưa có một dấu hiệu gì mở đầu cho sự thay đổi, mặc dầu đó là điều anh em luôn mong đợi.  Kim hỏi hắn thêm "Anh có biết chúng tôi di chuyển tới trại nào không?"  Có lẽ hắn chẳng biết gì nhiều, vì người Cộng-sản vốn bí mật.  Hắn nói "Cháu không rõ tỉnh nào, chỉ nghe cán bộ nói là Lam-sơn".  Không ai biết Lam-sơn ở đâu, chắc không phải vùng này.  Nơi đây đã là vùng sát biên giới, chính đám hình sự ở đây lâu cũng không biết tới tên này.  Kim nhớ đội trưởng nói các anh sẽ về miền xuôi, lại càng khó hiểu.  Nhưng dù sao cũng là một tin vui.  Ði đâu cũng là nhà tù, cũng hứa hẹn vắt kiệt mồ hôi, cũng là nơi an nghỉ sau cùng.
Anh em tập trung lên phòng hội, cả số anh em miền Nam trong khu O cũng có mặt.  Vẫn căn phòng anh vào khi tới đây, vẫn cán bộ giáo dục là thiếu úy Tố mà anh đã không thấy hắn gần một năm nay.  
Bốn mươi tám người chia nhau chỗ ngồi.  Cán bộ Tố đứng sau chiếc bàn trên bục gỗ cao.  Vẫn lời giáo đầu thường lệ, dao to búa lớn ca tụng chủ nghĩa xã-hội và tình thắm thiết giữa các nước anh em.  Vẫn lời nói dằn mặt những người trước mặt, nghe đã nhiều lần.
Kim chăm chú theo rõi, mong hắn bật mí một chút về tình hình vùng biên giới, về tình trạng quân đội Trung-hoa tràn xuống Lào-cai như tin đồn. Hay ít nhất, như mọi lần có lời dằn mặt anh em về hành vi trốn trại.
Nhưng không, hắn chỉ nói một câu thông thường, mà vào giờ phút này đối với Kim và 47 anh em có mặt nơi đây, lại cho câu nói của hắn có gía trị:  ". . . Ðể thuận lợi cho việc cải tạo, trại quyết định đưa các các anh về miền xuôi, nơi đó khí hậu ôn hòa có lợi cho sức khỏe của các anh hơn…"
Vẫn câu nói sặc mùi cộng-sản mà anh đã nghe từ buổi đầu vào trại.  "…các anh có nợ máu với nhân dân, được nhà nước khoan hồng…" không giết được thì tha làm phúc.  Cũng vẫn câu nói mở đầu nhân đạo "Ðể thuận lợi".
Hơn 8 tháng về trước, để thuận lợi cho việc cải tạo, trại Nam-Hà theo lệnh của Bộ, đã đưa các anh tới vùng rừng thiêng nước độc, khỉ ho cò gáy này, và bây giờ vì tốt cho sức khỏe lại đưa về miền xuôi.  Không hiểu trong thời gian sắp tới đây, sẽ còn những thuận lợi nào cho việc cải tạo xẩy ra nữa không.
Số hình sự trong phòng Kim được chuyển qua phòng bên, nhường lại phòng này cho anh em cải tạo miền Nam.  Mọi người chờ đợi từ sáng sớm. Bốn mươi tám người từng cặp tay sát tay bên chiếc còng số 8 lên chiếc xe chở khách.  Còn anh em biệt-kích lên một xe chở hàng, bạt sau hạ xuống kín như bưng.  Kim nhìn thấy sự khác biệt, các anh biệt-kích được "ưu đãi" hơn, hay nhà nước nghĩ các anh “sợ ánh sáng”, nên nhét vào xe bít bùng.
Theo lệnh 10 giờ sáng xe chuyển bánh.
 
Hơn 8 tháng trước, Kim và các bạn tới đây vào lúc 9 giờ đêm ngày 24 tháng 12.  Khi đó trời đã tối hẳn, bóng trăng không đủ soi sáng mặt đường.  Anh không thấy gì ngoài hình bóng mờ mờ của vườn bắp cải.  
Anh đã bước chân vào bóng tối âm u.  Khi cánh cổng khép lại phía sau lưng, anh có cảm tưởng sẽ không còn cơ hội trở lại vùng ánh sáng của xã hội loài người.  Anh như con cá nằm trong lưới, không còn được vùng vẫy chốn biển khơi, nơi sông dài hồ rộng.  Anh không còn cơ hội thoát khỏi màng lưới núi rừng trùng điệp bao quanh.  Hay nếu có, cũng gục ngã trên các sườn núi thẳng đứng mà phía dưới là vực sâu, như những người đã làm trước đây.
Anh đã tự nhủ, phải gác bỏ những toan tính kể cả ước vọng tương lai, như cán bộ giáo dục đã nói vào buổi đầu.  Anh phải an tâm cải tạo, không để tâm tư bị khuấy động bởi những hình ảnh vàng son trong dĩ vãng, vì đó chỉ là phồn vinh giả tạo.  Anh phải gạt bỏ cả thứ tình cảm quyến luyến gia đình.  Anh phải quên tất cả, sống bình lặng như cỏ cây, để làm quen với nếp sống mới. 
Anh phải bắt chước lối sống của những người trong phong trào trăm hoa đua nở, được nhà nước ưu ái cho lên Sơn-La nuôi ong lấy mật, hay vào rừng sâu khai phá đất trồng.  Anh hãy sống như Từ Thức lọt vào cõi tiên, rồi khi bừng tỉnh cơn mộng trở về, cuộc sống đã hoàn toàn thay đổi.
Nhiều lúc bản năng sinh tồn vùng dậy, tình cảm yêu thương gia-đình bừng cháy, anh mong muốn có bước chân thật dài để thoát khỏi nơi tận cùng của kiếp người ở đây, như anh và các bạn đã rắp tâm làm nhiều lần khi còn ở miền Nam.  Nhưng sức anh yếu quá, liệu có thể vượt chạy được vài trăm thước không.  Rồi hệ thống công-an nhân dân phía dưới kia, liệu anh có thể hòa nhập với họ, những người đã quen với lối sống trong xã hội cộng-sản, mà tình cảm trở thành hạn hẹp.  Sự khác biệt về lối sống, tác phong, hình thức của anh sẽ làm anh không giống họ, mặc dù anh đã sinh ra tại miền Bắc và lớn lên ở đây.
Liệu họ có bao che cho anh không, hay vì lon gạo cân mì thưởng công cần thiết trong lúc đói, họ cũng chẳng màng tới chút tình cảm với người xa lạ như anh.  Con đường thoát ra khỏi đây qủa thật dài và gian truân.  
Nhiều lúc anh nhẩm tính, còn bao nhiêu lâu nữa anh sẽ đi ra lối cửa sau để lên khu đồi cao sau trại, nhưng thực ra, trong xã hội Cộng-sản, liệu con người có cơ hội nhẩm tính những gì của chính mình.  Nhất là cuộc đời đi tù như anh, sống nay chết mai.
Thế rồi bỗng chốc mọi sự thay đổi.  Anh không phải đi qua cánh cổng sau để lên đồi Bà Then như mọi người thường nghĩ tới, mà anh đang ra khỏi đây bằng cửa trước.                   
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng chan hoà mở đầu một ngày quang đãng.  Trời vào Thu, gió thổi nhẹ vờn mát làn da.  Kim hít một hơi dài cho căng lồng ngực, không khí thật thơm mát, như len sâu vào các khe phổi, làm vơi đi phần nào những lo âu luôn đè nặng trong cuộc sống.  Anh thấy tỉnh táo hơn.
Kim đưa mắt nhìn xung quanh, núi rừng trùng điệp, cảnh thiên nhiên thật đẹp, vẻ đẹp mà trong suốt thời gian qua anh không nhìn thấy.
Ðồ dùng cá nhân đã xếp lên mui xe.  Kim với bạn chia nhau vòng sắt rỉ.  Anh ngồi sát cửa sổ, tay trái nâng cao khung kính để gió lùa vào.  Anh có cảm tưởng gió ở đây mát hơn trong kia, mặc dù trong cùng một bầu trời, trên cùng một mảnh đất.
Xe lao xuống dốc thật nhanh, gió rít bên tai.  Từng cụm mây trắng bám trên các ngọn cây phía dưới đang bị đẩy lùi về phía sau, khu trại nhỏ dần.  Kim có cảm tưởng như mình đang thoát chạy khỏi bóng dáng tử thần.  Anh xa dần vùng lửa đạn, xa chốn Cổng Trời, nơi địa ngục trần gian.
Xe chạy quanh co một lúc mới xuống tới vọng gác chân núi.  Nhìn ngược lên, khu trại hiện ra lờ mờ trên một mặt bằng trải rộng như đường chân trời, triền dốc thẳng đứng.  Kim nhận ra sự thực về câu nói của cán bộ giáo dục, thật khó thoát ra khỏi đây nếu không đi bằng cách công khai.
Xe theo lối cũ, đường lộ vắng hoe.  Anh không biết hôm nay thứ mấy, có phải là định kỳ có chuyến xe Hà-giang Quản-Bạ.  Từ đây xuống Hà-giang chỉ có 36 cây số, đường xuống dốc nên chạy nhanh hơn hôm tới đây.
Qua bến xe Hà-giang, vẫn có cảnh đợi chờ, chen lấn một chỗ lên xe.  Nếu không họ sẽ phải lội bộ 40 cây số đường rừng dốc ngược để tới huyện Quản-bạ.
Bộ đội xuất hiện nhiều hơn mấy tháng trước.  Có lẽ họ là lực lượng trừ bị cho mặt trận phía Bắc.  Vẫn trang bị nghèo nàn như hồi đánh chiếm miền Nam.
Từ đây tới Tuyên-Quang đường dài 180 cây số.  Con đường lộ đất nhiều hơn đá, nhiều chỗ trũng sâu như hố bom, không kể ổ gà rải rác trên mặt đường.  Khung cảnh hai bên đường như bị héo khô sau mùa hè nắng cháy.  
Xe tới địa phận Sơn-Tây, con đường như hẹp lại.  Những lạch nước đào dẫn thủy cho các thửa ruộng như ngăn trở phát triển mặt bằng con đường cho phù hợp với nhu cầu giao thông.
Sau ba năm chấm dứt chiến tranh súng đạn giữa Nam và Bắc, người miền Bắc vẫn còn mệt mỏi trong việc tu sửa cả đời sống vật chất lẫn tinh thần.  Trong khi biên giới phía bắc luôn bị đe dọa bởi nước láng giềng anh em đánh phá.
Xe tới ngoại ô Hà-nội đã xế chiều, bầu trời đọng mây một mầu ảm đạm.  Những căn phố gạch trông thật cũ, như đã lâu không tu bổ, sơn quét.  Nhà nhà lên đèn, những ngọn đèn vàng úa không đủ sáng cho căn phòng khách nhỏ.  Thỉnh thoảng mới có một nhà có máy truyền hình, thấp thoáng hình ảnh xướng ngôn viên nhà nước hiện ra giữa đám vẩn hạt lấm tấm trên màn ảnh.
Trời tối hẳn, xe ngừng lại trại Văn-Hòa, một trại Ty ngoại ô thành phố Hà-nội.  Mọi người xuống xe, được hướng dẫn tới dẫy nhà tranh phía trước.  Kim đang nói chuyện với anh Luyện, chợt một cán bộ đứng gần lên tiếng:
-"Anh Luyện có cải tạo tốt không?"
Kim không hiểu ý câu hắn hỏi, muốn hỏi thăm sức khỏe anh Luyện hay muốn biết anh đã thấu triệt chính sách nhà nước chưa.  Hắn phải gặp anh Luyện nhiều lần tại các trại mà anh đã ghé, hoặc đã dự phần vào việc cải tạo anh trong thời gian qua.  Với giọng vui vẻ cố hữu, anh Luyện trả lời:               
-"Có cải tạo nhưng chưa chắc tốt."
Hắn im lặng như vừa nhận một gáo nước lạnh.  Kim và anh Luyện tiếp tục câu chuyện, như chẳng quan tâm tới những gì vừa xẩy ra.  Câu trả lời của anh Luyện thật đúng, vì nếu tốt nhà nước đã cho về theo như chính sách đề ra.  
Mọi người bước vào căn nhà tranh, vách bằng tre đan, mặt nền còn ướt như nhà vừa dựng.  Hai bên có sàn nằm trên phủ một lớp phên tre đập dập không phẳng.  Có nhiều chỗ võng xuống bập bùng vì chân chống lún sâu dưới nền  đất ướt.  Trời đã tối nên bữa ăn chiều không sửa soạn kịp.  Lại một đêm không màn không chiếu.  Muỗi đã chích qua lớp áo bà ba mỏng.  Kim thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn.
                                                                        *
___________________
Chú thích
 
Trại Quyết Tiến (Cổng Trời) 
                             
Trại Quyết Tiến nằm trong địa phận xã Quyết Tiến, một xã thuộc huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang. 
 
Xã Quyết Tiến: Bắc giáp xã Tùng Vải (thị trấn Tam Sơn).  Đông giáp xã Quản Bạ, xã Đông Hà và xã Thuận Hòa (Vị Xuyên).  Nam giáp xã Thuận Hòa (Vị Xuyên) và Minh Tân.                          
Tây giáp xã Minh Tân.  
Diện tích:  60Km2. 
Tọa độ:  23o 00’ 16” B      
              104o 58’ 01” Đ                                                    
 
Huyện Quản Bạ: Nằm về phía Bắc tỉnh Hà Giang.  Phía Bắc và Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam (TQ).  Phía Nam giáp Vị Xuyên.  Phía Đông giáp huyện Yên Minh.    Diện tích: 550Km2.
 
Tỉnh Hà Giang:  
Phía Đông giáp tỉnh Cao Bằng.  Phía Tây giáp tỉnh Yên Bái và Lào Cai.  Phía Nam giáp tỉnh Tuyên Quang.  Phía Bắc giáp tỉnh Vân Nam và Quảng Tây (TQ).                           
Tọa độ: 22o 10’ đến 23o 30’ vĩ độ Bắc và 104o 20’ đến 105o 34’ kinh độ Đông.
 
Diện tích toàn tỉnh: 7.884, 37Km2.  Với các quốc lộ chính: QL 2,  QL 34, QL 4C, QL 279. Với 2  sông: sông Lô và sông Gầm.  Hà Giang là tỉnh miền núi, có ngọn Tây Côn Lĩnh cao 2.418m.  Độ cao trung bình khoảng 800m so với mặt nước biển. 
 
Chiến  tranh biên giới Việt-Trung 1979                                                  
                                                       
Cuộc chiến Việt – Trung năm 1979 là một cuộc chiến ngắn nhưng rất tàn khốc.  Cuộc chiến xẩy ra từ 17-2 đến 18-3-1979, tại 5 tỉnh: Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và khi vực Móng Cái.  Lực lượng hai bên tham chiến gồm:
 
* Về phía Trung Cộng:
 
 Khoảng 400.000 binh lính và 400 xe tăng.  Trong đó có khoảng 20,000 binh sĩ tử trận, 30,000 bị thương với 280 xe tăng bị phá hủy.  (Lực lượng của 7 quân đoàn với 21 sư đoàn tác chiến, 9 sư đoàn trừ bị)
 
 
* Về phía Việt Nam:
Khoảng 100.000 quân tham chiến.  Trong đó có 8.000 tử trận và 10.000 dân bị chết. 
(Thuộc 7 sư đoàn, 15 trung đoàn độc lập, biên phòng và dân quân tự vệ).
 
Trong chuyến viếng thăm Đông Nam Á vào tháng 12-1978, Đặng Tiểu Bình tuyên bố: “Việt Nam là côn đồ, phải dậy cho Việt Nam một bài học.”.  Một lý do chứng tỏ Trung quốc đánh Việt Nam vì Việt Nam đã lật đổ Khmer Đỏ, một đồng minh của Trung cộng.
 
** Số tử vong và thương tật của hai bên tham chiến vẫn chưa được xác nhận là con số đúng nhất. Trên thực tế, con số tử vong và thương tật có thể cao hơn.
 
 
© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Cgiả hưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác  tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT