DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

39 Năm Nhín Lại _Đinh Lâm Thanh.
E-mail Print

Thói quen người Việt chúng ta thường có lệ tính sổ vào cuối năm. Riêng đối với những ai bỏ xứ ra đi, nếu có lòng với quê hương dân tộc và đất nước, thì chọn ngày 30 tháng 4 như một cái mốc thời gian để tưởng niệm và nhìn lại quãng đời tỵ nạn của mình. Vào dịp lần thứ 39 nầy, đa số tác giả đã viết đề tài liên quan đến ngày đau thương dưới nhiều lối nhìn và quan niệm chính trị khác nhau. Cũng trong chiều hướng đó, nhằm chia xẻ nỗi đau đất nước, dân tộc cũng như tập thể người tỵ nạn chính trị, tôi xin phép góp mặt bài viết đơn giản và ngắn gọn nầy không ngoài việc lướt qua vài điểm chính sau 39 năm Việt Nam rơi vào tay cộng sản.

1. Nhìn lại 38 năm, Việt Nam bị cai trị bởi tập đoàn Việt gian cộng sản :

                                                              

Ngẫm nghĩ càng lâu câu nói của TT Nguyễn Văn Thiệu ‘Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm’ thì càng thấy thấm thía. Nhưng có một điều độc nhất mà cộng sản đã nói và giữ rất đúng lời. Đó là câu ‘trước sau như một’ mà bất cứ những ai đi cải tạo cũng đều bị nghe hàng ngàn lần trong suốt thời gian ở tù. Đúng vậy ! Từ cái phô trương láo khoét, lật lọng, gian dối và tráo trở vô liêm sỉ của bọn cộng sản thì trước sau vẫn như một. Kể từ lúc trong rừng chui ra, trên người độc nhất chiếc khố che thân cho đến khi ăn no rững mỡ, ở nhà lầu, đi xe hơi với những cái bằng tiến sĩ dỗm dằn túi, chúng chưa bao giờ có một chút gì gọi là thay đổi bản chất cố hữu cùa chúng !

Thử nhìn lại gần bốn mươi năm sau thời gian chấm dứt chiến tranh, đất nước với một gia tài nguyên dư thừa, ruộng vuờn rộng lớn, tôm cá đầy đồng, và nhất là, hàng ngàn tỷ ngoại tệ đổ vào Việt Nam…nhưng tập đoàn đảng cướp nước đã làm được gì cho quê hương dân tộc ? Hay chỉ biết làm được một việc là đàn áp người dân, tham nhũng và bán nước cho Tàu cộng nhằm bảo kê an toàn chế độ ? Tất cả xấu xa của tập đoàn cộng sản đã chứng minh cho người Việt trong ngoài nước cũng như thế giới tự do thấy rằng, chúng chỉ là một bọn lì lợm, vô học, man rợ và khát máu… đã dùng bạo lực để cai trị đất nước bằng các thủ đoạn bần cùng hóa, ngu muội hóa cũng như sa đọa hóa người dân. Đây chính là sách lược cố hữu của cộng sản. Một khi cướp được vùng nào, xứ nào, chúng liên tục thay phiên nhau ngồi trên đầu người dân từ đời cha đến đời con cháu bằng hàng rào kẽm gai, trại tập trung, nhà tù và súng đạn. Muốn cai trị hiệu quả chúng phải trắng trợn áp đảo dã man từ người dân lương thiện đến các thành phần chống đối cũng như những ai nằm ngoài ô dù bao che của cái đảng khốn nạn mà người dân Việt Nam hiện giờ gọi là ‘đảng bóc lột người’. Thành công vĩ đại đáng nói của tập đoàn cộng sản và những tên núp dưới váy là chúng nó đã tự đổi đời thật nhanh chóng. Không phải mất 39 năm, mà ngay từ ngày đầu, bà con dòng họ chúng đã ồ ạt vào Nam cướp nước để hôi của. Từ những tên ốm đói, chân dép râu, đầu nón cối, não trống rỗng…nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, nhờ ‘giải phóng và thống nhất đất nước’. Nhờ ăn cắp đục khoét của công, móc túi móc họng người dân để đổi đời, chúng đã tự biến từ bần cố nông thành triệu phú, đồng thời chúng còn tự động thay da đổi mặt từ thằng dốt thành trí thức bằng cách phát cho mình những văn bằng đại học tột đỉnh như…tiến-sĩ giáo-sư để che giấu cái ngu dốt cố hữu của nhình. Vấn đề nầy đã trở thành trò cười cho thiên hạ mà chúng vẫn cao ngạo một cách rừng rú theo lối suy nghĩ con người cộng sản của chúng. Thật bỉ ổi cho những tên ‘đỉnh cao trí tuệ’ xuất thân từ nghề hoạn heo, cạo mủ và đấm bóp miệt vườn, và cũng cần nói thêm, tội nghiệp cho những người mang danh trí thức nhưng vẫn cong lưng khúm núm ‘vâng dạ’ và quỳ dâng tỉnh nguyện van xin !

Nếu muốn nhìn lại một cách trung thực 39 năm dưới chế độ cộng sản, xin đừng nhắm vào những cái ‘phồn vinh’ giả tạo và rỗng ruột bên ngoài như cầu đường, xa lộ, nhà cửa, quán ăn, hotel, nhà thổ … mà hãy tìm nhìn và phân tích thật kỷ những cái xấu xa do chính Hà Nội đem lại cho dân chúng cũng như đất nước Việt Nam. Chỉ nói riêng về phương diện tinh thần, chúng dùng mọi thủ đoạn để biến con người phải trở thành vô cảm, hèn nhát, cầu an và sợ sệt. Chúng còn làm nhụt chí các tầng lớp thanh niên thiếu nữ, sinh viên học sinh để giới trẻ mất niềm tin, sống vội vã chụp giựt và lao mình vào các thú vui trụy lạc. Tất cả âm mưu hành động của cộng sản đều quy về một mục đích rất đơn giản của chúng là ru ngủ dân tộc để dễ dàng cai trị. Tiếp theo, một nền văn hóa đỏ được áp đặt vào xã hội Việt Nam không ngoài mục đích biến cả dân tộc thành những con thiêu thân chỉ biết phục tùng và sống chết cho chế độ. Và sau cùng, để duy trì vững chắc quyền lực cho bản thân gia đình và dòng họ, Việt gian cộng sản đã dâng đất nhượng biển cũng như tình nguyện biến Việt Nam thành một tỉnh nhỏ thuộc địa của Chệt.

Tóm lại, Việt Nam sau 39 năm cai trị, tập đoàn cộng sản đã hoàn toàn lộ rõ bộ mặt thật : chúng chỉ là một đảng cướp không hơn không kém. Ngoài việc xóa hết toàn bộ văn hoá nhân bản tự do, phá nát hình ảnh xã hội tốt đẹp và biến người dân Việt Nam thành súc vật mua bán đổi chác. Chúng còn hèn hạ quỳ gối dâng giang sơn Việt Nam cho kẻ thù Tàu cộng để xin hai chữ bình an, mong giữ vững quyền lực mà chúng đã cướp được từ năm 1975.

2. Nhìn lại đời sống người dân trong nước sau 39 năm dưới chế độ cộng sản :

                                                     

Về phương diện xã hội. Phải nói rằng sau 39 năm, đạo đức, bản chất, tính tình người Việt dưới chế độ cộng sản đã hoàn toàn đảo ngược so với công dân Miền Nam trước năm 1975.

-Tinh người không còn, xã hội đảo điên, con người trở thành vô cảm và mất hết nhân tính. Trong lúc đó đồng tiền trở thành thước đo nhân cách con người, bạo lực ăn sâu vào tâm khảm từ trẻ con đến người lớn, đồng thời bản chất lừa lọc dối trá của dân đầu đuờng xó chợ đã xâm chiếm trọn vẹn trí óc và con tim của mọi từng lớp dân chúng. 

- Một xã hội mà các thành phần du đảng, trộm cắp, đĩ điếm đồng loạt lên ngôi, được bao che bởi chế độ cộng sản, do đó Việt Nam ngày nay là một môi trường bao trùm bởi tội ác, tạo thành một xã hội tội lỗi, sống vội và chụp giựt mà người dân từ thành thị đến thôn quê đều phải gánh chịu.

Tóm lại tất cả những cái gì xấu xa nhất của nhân loại đều tập trung đầy đủ tại Việt Nam, nơi thiên đường do cộng sản thành lập từ 39 năm nay tại Miền Nam Việt Nam.

Bước qua lãnh vực chính trị. Với một quãng thời gian dài 39 năm, Hà Nội đã ru ngủ người dân bằng hình ảnh cái bánh vẽ thiên đường cộng sản và đàn áp bằng một lực lượng công an chìm nổi với kẽm gai nhà tù súng đạn. Hành động đàn áp dã man nầy đã đẩy con người xuống tận cùng của cuộc sống, từ vật chất (đói) đến tinh thần (sợ sệt), nhằm buộc người dân trong nước phải chấp nhận thân phận dưới một chế độ cộng sản tham nhũng và bán nước.

Còn nữa, dưới một chế độ kềm kẹp trên đe dưới búa, đời sống vật chất con người còn bị kiểm soát chặt chẽ, huống gì khi bàn về phương diện tinh thần, là lãnh vực bắt buộc phải kiểm chế theo đường lối cai trị của cộng sản. Để bảo đảm nắm được toàn bộ tư tưởng người dân, chúng đã nuôi hàng triệu chó săn, cứ tính đổ đồng, một tên công an chịu trách nhiệm kiểm soát tư tưởng khoảng mười người dân. Một hệ thống kiểm soát đã được tổ chức theo thế cài răng lược từ trong nội bộ gia đình, thôn xón, khu phố đến trường học, chợ búa và công tư sở. Như vậy người dân nghĩ gì, nói gì, làm gì cũng không thoát được những tên chó săn đội lốt người dân (công an chìm, trinh sát, tình báo) mà còn cả bầy sói áo vàng, áo xanh từ tổ, phương khóm ra đến quận tỉnh… Đây là lý do chính đã làm cho người dân phải tự khép kín, sợ sệt và an phận. Nhưng may mắn thay cho đất nước, từ nhiều năm nay, người trong nước đã sáng mắt thức tỉnh và tuổi trẻ vùng lên công khai chống lại lối cai trị tàn bạo của tập đoàn cộng sản cũng như hành động bán đất nhượng biển cho Tàu cộng. 

3. Nhìn lại thể diện người Việt Nam sau 39 năm cai trị bởi đảng cộng sản.

Tôi xin lỗi phải nói ra một việc quá đau lòng, nước Việt Nam ngày nay là một hình ảnh xấu xa tồi tệ đối với thế giới. Và người Việt nội địa cũng bị mất thể diện trước quốc tế. Hậu quả nầy xảy ra bởi hành động của cán bộ đảng viên cộng sản khi đi ra nước ngoài. Do đó người Việt Nam đã mất nhiều thiện cảm cũng như bị người nước ngoài khinh khi nhìn dưới một lăng kính xấu. Xin đưa ra vài thí dụ, trước hết, các đại sứ buôn lậu sừng tê giác ngà voi tại Nam Phi, câu trộm tôm cá ở Mỹ đến nhân viên hàng không Air Việt Nam ăn cắp, chuyển tiền, chở đồ lậu (kể cả thịt chó) xảy ra tại Nhật Bản, Úc và Châu-Âu. Những hình ảnh nầy không những bọn chúng tự bôi xấu cái đảng ‘anh minh và vĩ đại’ mà còn ảnh hưởng trầm trọng đến người Việt Nam. Hai người đứng đầu nước đã làm nhục quốc thể mà báo chí thế giới đã nói đến rất nhiều. ‘Chủ tịch’ nước kiêm ‘ma cô’, Nguyễn Minh Triết thì lên tiếng mời khách đến Việt Nam đầu tư vì Việt Nam có nhiều gái đẹp ! ‘Thủ tướng’ Nguyễn Tấn Dũng là dân khoa bảng (xuất thân trường Cầu Muối) của Việt Nam nhưng đã lộ bộ mặt dốt đặc cán mai của mình trong thời gian đi cầu viện kinh tế tại Paris. ‘Tiến sỉ (tôi viết bằng dấu hỏi) Thủ Tướng’ không biết đọc, không biết viết, không nói được một câu xã giao tiếng Tây, trong dịp thăm viếng nước Pháp ‘tiến sỉ’ đã làm trò cười cho chính trường, báo chí cũng như người Pháp mà các đài truyền hình quốc tế của Pháp đã phát đi phát lại rất nhiều lần. Chắc tất cả đều nhớ, người Nhật trước đây đã đặt tên cho cán bộ đảng viên cộng sản một danh từ mới thật đúng nghĩa và chính xác : chúng là một ‘bọn dòi bọ’ ! Chỉ oan cho người dân hiền lành chân chính nội địa, khi họ khi ra ngoại quốc phải xấu hổ với cái passe-port của Cộng Hoà Chủ Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đồng thời còn bị người nước ngoài khi thấy người Việt thì đồng hóa ngay với thành phần nô lệ hay đĩ điếm mà nhà nước ‘đỉnh cao trí tuệ’ đã xuất khẩu ồ ạt ra nước ngoài trong thời gian qua !  

4. Nhìn lại tập thể người Việt hải ngoại sau 39 năm định cư xứ người.

Nói một cách tổng quát, trong lãnh vực tranh đấu chống cộng sản, tuy thành phần nằm vùng bưng bô cho Hà Nội bêu xấu trên các diễn đàn là người Việt hải ngoại chỉ biết đánh ‘võ mồm’, nhưng trong 39 năm qua, người Việt hải ngoại đã làm được bốn việc trọng đại. Thứ nhất, đánh tan cờ máu và dựng lại cờ vàng Quốc Gia. Thứ hai, vô hiệu hóa các hình thức tuyên truyền của chế độ cộng sản tại hải ngoại. Thứ ba, góp phần đắc lực vào việc yểm trợ tranh đấu của người trong nước. Thứ tư, nhiều tượng đài ghi nhớ các anh hùng tử sĩ cũng như thuyền nhân được dựng lên trên nhiều thủ đô, thành phố lớn của các quốc gia có người Việt Tỵ Nạn định cư. Một điều cần ghi nhớ cuối cùng, nhờ việc tranh đấu của người Việt  hải ngoại, thế giới tự do đã thấy và hiểu được bản chất, nguồn gốc đảng cộng sản đồng thời nhận ra cái âm mưu thâm độc trong đường lối cai trị của chúng.

Tuy vậy, hoạt động tranh đấu của người Việt hải ngoại thường xuyên bị trở ngại với nhiều nguyên nhân, trong đó phần lớn do những người đã trốn chạy cộng sản nhưng ra được xứ tự do thì lại chạy theo tiền bạc và bánh vẽ của cộng sản để đánh phá các cộng đồng theo nghị quyết 36. Một phần quan trọng khác chính là tình trạng thiếu đoàn kết trầm trọng giữa cá nhân, hội đoàn cũng như các tổ chức chính trị. Nhưng xét cho cùng thì việc tranh đấu với cộng sản dù chưa đem lại thắng lợi cuối cùng cho đất nước, nhưng người Việt hải ngoại đã thành công rất lớn. Xin vắn tắt bằng một câu ngắn : nếu không có các hành động xuống đường biểu tình và ‘đánh giặc mồm’ của tập thể người tỵ nạn, thì giờ nầy cộng sản đã nhuộm đỏ các cộng đồng và cờ máu treo đầy ở những nơi nào có bóng dáng người Việt. 

Kết luận :

Nhìn lại 39 năm dưới chế độ cộng sản, các phong trào tranh đấu trong nước chưa đạt được một thành quả nào to lớn. Lý do dễ hiểu, dưới một chế độ kềm kẹp bởi một mạng lưới công an chìm nổi, người dân vì mạng sống bản thân cũng như gia đình, vì lo sợ trước súng đạn nhà tù nên đành phải cúi đầu chấp nhận. Trong lúc đó, chế độ Hà Nội âm mưu ‘ngu muội hoá’ và ‘đồi trụy hóa’ để ru ngủ và cai trị. Giới sĩ phu trùm chăn chờ thời, trong đó, một số nhỏ cúi mình van xin nhà nước một chút ân huệ tự do nhân quyền. Với những lý do nầy, cổ xe tranh đấu sau 39 năm vẫn còn ì ạch nằm đường. Đúng vậy, Việt Nam đang thiếu những lãnh tụ yêu nước, chuộng tự do, có tài, sáng suốt và đủ năng lực để lãnh đạo toàn dân đi đến chiến thắng.

Nói về tập đoàn Việt gian cộng sản, chúng không phát xuất từ lòng dân tộc mà chính là một phường cướp nước và bán nước. Một khi toàn dân đã nhận diện được chúng, dĩ nhiên, sớm muộn gì một cuộc cách mạnh nhằm xóa sạch chế độ sẽ xảy ra trong một ngày rất gần.

Đối với tập thể người Việt hải ngoại, muốn góp sức giải thể chế độ cộng sản quê nhà thì việc trước hết phải tận diệt thành phần nằm vùng cũng như bọn ăn tiền cộng sản đánh phá cộng đồng, và quan trọng hơn cả, biết nhận ra sai lầm của mình khi chính mình đã làm mất sự đoàn kết.

Đinh Lâm Thanh

Paris, 10.4.2014

© Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT