DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Có Một Bài Thơ_Đào Như
E-mail Print

blank

 Luật sư Đoàn Thanh Liêm-2015-Ảnh trên Internet

  

CÓ MỘT BÀI THƠ
Đào Như 
 
Thân gửi các thành viên Gia đình Phuc Hưng
(Membres de Foyer Renaissance)

Chicago trời lạnh vào những ngày cuối năm, bâng khuâng nỗi nhớ nhà, nhớ bạn…Chiến tranh thổi tung chúng ta bay đi muôn ngả. Gia Đinh Phục Hưng-Foyer Renaissance-Hà Nội cũng cùng chung số phận tan tác của quê hương. Từ Hà Nội, năm 1954 Foyer Renaissance di cư vào Nam, số 43 Nguyễn Thông Quận III Saigòn. Hai mươi mốt năm sau, năm 1975, một lần nữa Gia đinh Phuc hưng lai chia tay nhau đi thật xa, chúng ta cách xa nhau hơn nửa vòng trái đất, bên kia một đại dương. Những đứa con Gia đinh Phục hưng khó lìa được cuốn rún, đất mẹ Việt Nam, ngay cả các anh tuổi hạc đã lìa đàn, bay xa. Các anh em gia đình Phục Hưng, trong nước cũng như hải ngoại một lòng tin yêu nhau, luôn tìm đến Diễn đàn gia đình Phuc Hưng YahooGroups, tận tình chia sẻ với nhau ngọt bùi cay đắng, những cuộc đời bể dâu.

     Hôm nay nhớ anh em, trở về tìm gặp nhau trên Diễn đàn Gia đình Phuchung, tôi bất ngờ gặp lại bài thơ cũ, ý chừng bài thơ này cũng viết vào mùa Xuân, cuối năm. Không ngờ Diễn đàn Phuc hưng lại  CÓ MỘT BÀI THƠ tròn trịa tình người, đọc lên ấm lòng kẻ tha hương:

   

                                                 THƠ XUÂN GỬI BẠN

                                  Mai, đào, lại sắp nở

                                  Nhớ đến bạn gần xa

                                  Bao mến thương dào dạt

                                  Xin gửi khắp mọi nhà

                                                Năm tháng cũ trôi qua

                                                Tình ta càng thắm thiết

                                                Nhân sinh đầy khổ lụy

                                                Vẫn gắng bó ruột rà

                                  Bày trẻ nay khôn lớn

                                  Tung cánh khắp năm châu

                                  Tâm thành nhớ nguồn cội

                                  Cầu mong dứt hận sầu

                                                  Dòng sông chảy đoạn cuối

                                                  Sắp gia nhập đại dương

                                                  Nơi trăng sao viên miễn

                                                 Tràn ngập những yêu thương

                                   Xin cám ơn

                                   Xin cám ơn tất cả

                                   Những ân huệ bao la

                                   Lòng từ bi độ lượng

                                   Khắp xã hội nhân quần

 

                        Costa Mesa-California

                        Cuồi năm Quí Tỵ-2013

                                Đoàn Thanh Liêm

Thật sự tôi ngạc nhiên khi biết anh Đoàn Thanh Liêm là tác giả bài thơ trên. Anh cũng là thành viên kỳ cựu của gia đình Phuc hưng. Cách đây gần môt năm anh vẫn thường xuyên đi về với diễn đàn Phục hưng. Trong những dip Xuân cách đây vài ba năm, anh đã từng ghé thăm văn phòng cơ sở các báo Người Viêt, Việt Báo Online, Diễn Đàn Thế Kỷ, Nhât Báo Văn Hóa cùng các tờ báo lớn tiếng Viêt khác, ở San Jose hay thuộc khu phận Orange County-California. Hầu hết các tờ báo này anh đã từng cộng tác.   

    Rồi cũng chính diễn đàn Phuc Hưng thông báo: “Luật sư Đoàn Thanh Liêm, môt nhà hoạt động xã hội, cựu tù nhân lương tâm CSVN, và là nhà tranh đấu cho nhân quyền, vừa qua đời lúc 2 giờ chiều ngày 9 tháng 6 năm 2018, tại tư gia ở thành phố Costa Mesa-Nam California, hưởng thọ 84 tuổi “. Trong những năm tháng trong nhà tù Cộng sản, luật sư Đoàn Thanh Liêm được các nhà dân cử Mỹ, John McCain, John Kery, và các nhân vât danh tiếng khác của Mỹ, của thế giới, hợp cùng tổ chức Ân Xá Quốc Tế -can thiệp với chính quyền CSVN. Do đó anh được phóng thích từ trại giam Hàm Tân anh được đưa thẳng đến phi trường Tân Sơn Nhứt, cùng gia đình anh đến ty nạn tại Hoa Kỳ vào tháng 2 năm 1996, sau gần 4 năm trong lao tù cộng sản.  

       Đánh dấu giai đoạn này anh còn là tác giả của bài Lục Bát tuyệt vời:

 

 Xuân xưa với bạn trong tù
Ngọt bùi cay đắng tâm tư sáng chiều
Xuân nay tóc bạc đã nhiều
Người còn người mất thương yêu vẫn tròn

Chia sẻ cùng bạn trong tù, bài lục bát tứ tuyệt của anh không gợn hận thù, chỉ toàn thương yêu tràn ngập bài thơ. Phải chăng khi tuổi đời chồng chất-Xuân nay tóc bạc đã nhiều-con người bắt đầu biết dung hòa-vì họ nhận ra chân lý- vượt lên trên mọi ý thức hệ-trước mắt chỉ còn quê hương và tình yêu tổ quốc lấp đầy hố hận thù: Khi “dòng sông chảy đoạn cuối/Sắp gia nhập đại dương/Nơi trăng sao viên miễn/Tràn ngập những yêu thương…”. Chúng ta hy vong khi anh Đoàn Thanh Liêm viêt bài” THƠ XUÂN GỬI BẠN “cùng chung cội nguồn cảm hứng với bài lục bát tứ tuyêt. Dù lao khổ cách mấy trong lao tù cộng sản anh vẫn tin rằng: “Nhân sinh đầy khổ lụy/Vẫn gắng bò ruột rà...”. Khi đứng trước phiên tòa của tòa án nhân dân của cộng sản, anh Đoàn Thanh Liêm đã dõng dạc tuyên bố: “Lich sử sẽ phán xét việc làm của tôi. Tôi vô tội. Tôi không xin khoan hồng”. Trong hiện tình đất nước, lịch sử đang đứng về phía anh.

    Bài THƠ XUÂN GỬI BẠN anh viết tại Costa Mesa-California vào năm 2013, lúc dó anh đúng 80 tuổi, anh vẫn tin yêu sâu sắc thế hệ trẻ Viêt Nam sẽ làm nên nấu chín, xây dưng lại diện mạo quê hương: “Bầy trẻ nay khôn lớn/Tung cánh khắp năm châu/Tâm thành nhớ nguồn cội/Cầu mong dứt hận sầu…”.

    Bản thân anh luôn nhớ ơn nước, nhớ ơn đời, đã ban cho anh nhũng ân huệ bao la và lòng Từ bi độ lượng:

                                                     “Xin cám ơn

                                                       Xin cám ơn tất cả

                                                       Những ân huệ bao la   

                                                       Lòng Từ bi độ lượng

                                                       Khắp xã hội nhân quần…”   

Mới đó anh Đoàn Thamh Liêm giã biêt gia dinh, tổ quốc đã hơn 6 tháng. Anh đã để lại cho đời, cho chúng ta lòng tin yêu sâu sắc với Tổ quốc, với xã hội nhân quần, gương lẫm liệt khi đứng trước độc tài chuyên chính, và bài THƠ XUÂN GỬI BAN của anh, sẽ mãi mãi đi cùng năm tháng. Anh là biểu tượng nhân văn, anh vượt lên trên mọi ý thức hệ, một gương mặt hiếm thấy trong thời đại của chúng ta./.

 

Đào Như

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Chicago

Dec/11/2018

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập. 
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam
Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT